NGƯỜI CON CỦA NÚI RỪNG
Qua lời người ở lại” Mỗi lần nhắc đến những năm tháng chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc ông Lù Pín Quang - nay đã gần 70 tuổi lại chăm sóc kể về anh hùng lịch sĩ Sầu A Dì - người con ưu tú của quê hương.
Anh đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ nhưng những gì anh để lại thì không bao giờ phai trong ký ức của những người ở lại. Anh sinh năm 1959, lớn lên giữa núi rừng và những ngủ nướng vất vả. Từ nhỏ anh đã quen với gian khó, quen những việc nặng thay cha mẹ nhường phần cho em. Anh sống ít nói nhưng việc gì cũng làm đến nơi đến chốn, nhất là khi nói đến bản làng và đất nước. Đến năm 1978, khi vừa tròn 19 tuổi, anh tình nguyện lên đường nhập ngũ.
Ngày anh rời nhà, mẹ tiễn anh đi, tư trang của anh chỉ gồm chiếc ba lô cùng vài bộ quần áo cũ và lời dặn dò của mẹ: “Đi đâu cũng phải nhớ mình là con người của bản”. Anh quay lại nhìn cả nhà chào tạm biệt rồi bước đi thật nhanh như sợ nếu ở lại chậm chú sẽ không lỡ rời xa. Những năm đó anh chiến đấu tại biên giới phía Bắc trong giai đoạn 1978 - 1979 diễn ra ác liệt. Tin tức gửi về không nhiều nên mỗi lần nhận được thư và cả nhà mình lắm.
Đầu năm 1979, trong một trận đánh lớn, đơn vị của anh bị tấn công dữ dội. Trong lúc làm nhiệm vụ anh anh dũng hy sinh để lại tuổi xuân của mình nơi biên cương. Ngày gia đình nhận được tin anh không còn nữa, mẹ anh lặng người đi rất lâu, không ai khóc thành tiếng, chỉ còn nỗi đau âm thầm lan khắp căn nhà nhỏ. Từ đó mỗi mùa ngô trổ bắp, mỗi lần nghe gió thổi qua rừng lại nhớ đến anh. Sau này, anh được nhà nước truy tặng danh hiệu liệt sĩ. Với gia đình, anh không chỉ là người đã hy sinh vì đất nước mà còn là tấm gương để con cháu noi theo.
Nhờ sự hy sinh của anh mà thế hệ hôm nay mới được sống trong hoà bình, được học tập và xây dựng tương lai.



