người con của núi rừng
người thanh niên lớn lên giữa núi rừng tham gia thanh niên xung phong
Ở một bản nhỏ heo hút thuộc Lai Châu, Lò Văn Khăn lớn lên giữa núi cao, suối sâu và những mùa nương rẫy vất vả. Từ nhỏ, Khăn đã quen với việc trèo đèo, lội suối, đôi chân rắn rỏi như chính đá núi quê hương.
Khi chiến tranh lan đến vùng cao, chàng trai trẻ không ngần ngại xung phong vào lực lượng thanh niên xung phong. Anh nói với gia đình:
“Con đi giữ đường cho bộ đội, giữ đất cho bản mình.”
Công việc của Khăn là mở đường, san lấp hố bom và dẫn đường cho xe qua những cung đường hiểm trở. Mỗi ngày, anh và đồng đội phải đối mặt với bom rơi, đạn nổ. Đất đá vừa được dọn xong, máy bay lại kéo đến phá hủy tất cả.
Có lần, sau một trận bom lớn, cả con đường bị vùi lấp hoàn toàn. Đoàn xe chở hàng đang chờ phía sau. Không có thời gian chần chừ, Khăn dẫn đầu tổ lao vào dọn đường. Anh vừa làm vừa động viên mọi người:
“Chậm một chút là bộ đội thiếu đạn, thiếu lương thực!”
Đôi tay anh phồng rộp, áo ướt đẫm mồ hôi và bùn đất, nhưng anh không dừng lại. Nhờ sự quyết tâm của Khăn và đồng đội, con đường được thông trước khi trời tối, đoàn xe kịp thời vượt qua an toàn.
Một đêm khác, trong lúc đi kiểm tra đường, Khăn phát hiện một quả bom nổ chậm nằm sát lối đi. Nếu phát nổ, cả đoạn đường sẽ bị phá hủy. Anh bình tĩnh tiến lại gần, cùng đồng đội tìm cách xử lý. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Sau nhiều phút, quả bom được vô hiệu hóa. Mọi người thở phào nhẹ nhõm. Khăn chỉ cười hiền:
“Còn sống là còn làm đường.”
Chiến tranh kết thúc, Khăn trở về bản cũ. Trên cơ thể anh vẫn còn những vết thương, nhưng tinh thần thì không bao giờ gục ngã. Ông tiếp tục lao động, dựng nhà, làm nương, giúp đỡ bà con trong bản.
Mỗi khi kể lại chuyện xưa, ông chỉ nói giản dị:
“Hồi đó ai cũng vậy thôi, miễn là đường thông, xe chạy được là vui rồi.”


