NGƯỜI CON CỦA NÚI RỪNG CAO BẰNG
Câu chuyện về Anh hùng La Văn Cầu – cánh tay thiêng của Tổ quốc
Giữa đại ngàn Cao Bằng, nơi những dãy núi đá vôi xám sừng sững như những bức tường thành thiên nhiên ôm lấy bản làng, có một dòng suối nhỏ chảy qua xã Phong Nặm, huyện Trùng Khánh. Dòng suối ấy trong vắt như gương, ngày ngày soi bóng những đứa trẻ người Tày nô đùa, trong đó có một cậu bé tên La Văn Cầu. Cậu sinh ra và lớn lên giữa thiên nhiên hùng vĩ ấy, được nuôi dưỡng bởi tình yêu quê hương đậm sâu như đất, như đá, như chính ngọn núi quê nhà.
Năm 1948, khi đất nước còn chìm trong khói lửa kháng chiến chống Pháp, cậu bé Tày mới mười sáu tuổi ấy đã mang trong lòng một khát vọng lớn hơn cả tuổi mình: được cầm súng bảo vệ quê hương. Tuổi mười sáu, đôi chân còn chưa vững như cây măng non mới nhoi lên khỏi đất, nhưng ý chí trong cậu đã cứng cáp như cây nghiến trăm năm tuổi giữa rừng già. Không cam lòng đứng ngoài cuộc chiến, La Văn Cầu đã khai tăng tuổi mình để được đứng vào hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam, gia nhập Đại đoàn 316 anh hùng. Từ đó, chàng trai trẻ bước vào những trận chiến đầu tiên, và chiến công của anh bắt đầu nảy nở như những bông hoa rừng bền bỉ vươn lên giữa đá sỏi khô cằn.
Nhưng phải đến Chiến dịch Biên giới Thu - Đông năm 1950, tên tuổi La Văn Cầu mới thực sự khắc sâu vào trang sử vàng của dân tộc, như một nét chạm không bao giờ phai trên đá núi quê hương. Trận đánh đồn Đông Khê – một cứ điểm kiên cố của thực dân Pháp – diễn ra trong tiếng súng gầm vang như sấm dậy, trong khói lửa cuộn lên đặc trời như những đám mây đen phẫn nộ. Nhiệm vụ của La Văn Cầu là ôm bộc phá, lao thẳng vào lô cốt địch để mở đường cho cả đơn vị xông lên.
Anh xông lên như một mũi tên rời cánh nỏ, không gì cản được. Nhưng đạn quân thù dày đặc như mưa rào mùa hạ, và một viên đạn ác nghiệt đã xé toang cánh tay phải của anh, để lại những vết thương nát bươm đau đớn tận xương tủy. Cơn đau ấy dữ dội như có ngàn mũi kim đâm xuyên qua da thịt, nhưng trong khoảnh khắc sinh tử đó, trái tim La Văn Cầu vẫn rực cháy như than hồng giữa gió bão, không một giây lung lay ý chí.
Cánh tay bị thương giờ đây chỉ còn là vật cản, vướng víu như một khúc gỗ mục treo lơ lửng, khiến anh không thể ôm trọn khối bộc phá nặng để tiến lên. Giữa lằn ranh sinh tử ấy, La Văn Cầu đã làm một việc khiến cả đồng đội lặng người: anh cắn chặt răng, nén nỗi đau đang gào thét trong từng đường gân, và nhờ Tiểu đội trưởng Nông Văn Thêu chặt đứt cánh tay đã nát của mình. Đó không phải là một hành động liều lĩnh, mà là sự lựa chọn của một trái tim đã đặt Tổ quốc lên trên tất cả, sẵn sàng hi sinh một phần thân thể để giữ vẹn nguyên ý chí chiến đấu, như người ta chặt bỏ cành cây sâu mục để cứu lấy cả thân cây vẫn còn sống.
Rồi bằng cánh tay trái còn lại, La Văn Cầu lại ôm chặt khối bộc phá vào lòng, lao lên phía trước như một ngọn lửa không gì dập tắt được giữa đêm tối chiến trường. Bóng anh in trên nền khói súng, nhỏ bé giữa bom đạn nhưng kiên cường như ngọn núi đá vẫn sừng sững dù bao phen giông bão quật ngã cây rừng quanh nó. Anh áp sát lô cốt địch, đặt bộc phá, và một tiếng nổ vang trời đã phá tan công sự kiên cố của quân thù, mở toang con đường để đồng đội xông lên đánh chiếm cứ điểm Đông Khê. Chiến thắng ấy, có một phần máu thịt của La Văn Cầu hòa vào, đỏ thắm như sắc cờ Tổ quốc tung bay trên đồn giặc vừa được giải phóng.
Hành động quả cảm phi thường ấy đã làm rung động cả một thế hệ. Năm 1952, tại Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, La Văn Cầu là một trong bảy người đầu tiên của cả nước được Chủ tịch Hồ Chí Minh phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đó là minh chứng sáng ngời cho tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, là bông hoa rực rỡ nhất nở ra từ chính những đau thương của chiến tranh. Đặc biệt hơn, La Văn Cầu còn là người Việt Nam duy nhất được đặt tên cho một con đường ngay khi ông vẫn còn đang sống – một vinh dự hiếm có, như một lời tri ân khắc tên ông vĩnh viễn vào lòng đất nước, để mỗi bước chân người dân đi qua con đường ấy đều như đang bước trên những trang sử hào hùng của dân tộc.
Sau khi đất nước im tiếng súng, La Văn Cầu không nghỉ ngơi mà vẫn tiếp tục cống hiến cho quân đội, công tác tại Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam, lặng lẽ gìn giữ và truyền lại ngọn lửa truyền thống cách mạng cho các thế hệ mai sau, như người gác rừng âm thầm chăm sóc từng gốc cây để rừng già mãi xanh tươi. Năm 1996, ông nghỉ hưu với quân hàm Đại tá, khép lại một cuộc đời binh nghiệp vẻ vang, nhưng tinh thần của ông thì không bao giờ “nghỉ hưu” trong lòng dân tộc Việt Nam.
Hình ảnh người chiến sĩ trẻ ôm bộc phá bằng cánh tay còn lại, lao vào lửa đạn để giành lại từng tấc đất quê hương, đã trở thành một bài ca bất tử, một ngọn đuốc soi đường cho biết bao thế hệ. Cánh tay La Văn Cầu đã hóa thân vào đất mẹ Cao Bằng, nhưng tinh thần bất khuất, lòng yêu nước nồng nàn và đức hi sinh cao cả của ông thì còn sống mãi, như dòng suối quê hương vẫn chảy không ngừng qua bao mùa, nuôi dưỡng tâm hồn những thế hệ măng non hôm nay và mai sau.



