NGƯỜI CON CỦA NÚI RỪNG PHÍA TÂY HÀ GIANG
Chiến tranh đã qua đi nhưng nỗi đau thì luôn ở lại. Khi tiếng súng chiến tranh đã lùi xa vào dĩ vãng, khi những vết thương trên mảnh đất này đã được thời gian xoa dịu, chúng ta đang được sống trong hòa bình – một sự bình yên được đánh đổi bằng xương máu, tuổi thanh xuân của bao thế hệ cha anh. Khi kể về chiến tranh câu chuyện thường không xoay quanh thắng thua hào nhoáng, mà đọng lại ở sự tàn khốc, nỗi đau mất mát và giá trị to lớn của hòa bình. Đó là những lời tâm tình mộc mạc những thấm thía để dạy dỗ con cháu. Hôm nay , ngược dòng thời gian trở về những năm tháng hào hùng mà gian khổ ấy, để lắng nghe câu chuyện của những người lính năm xưa – những người đã gửi lại tuổi 20 nơi chiến trường khắc nghiệt. Ký ức về một thời đạn bom, về những đóa hoa đồng đội nở vội giữa chiến hào, và cả những mất mát không bao giờ bù đắp được...

Sinh ra và lớn lên tại mảnh đất phía Tây cằn cỗi, giáp biên giới trong một gia đình có truyền thống nồng nàn yêu nước. Bố ông từng là lính đánh phỉ năm 1951, em trai ông cũng là lính đánh tàu. Ông Vàng Diu Tờ sinh năm 1950, là anh trai cả trong một gia đình gồm 3 anh em, được sinh ra trong thời chiến, đói nghèo nhưng không làm chùn bước chân của chàng trai người Nùng nhỏ bé, gặp ông tôi bồi hồi xúc động nghe những câu chuyện ông kể. Tháng 3/1972 ông tham gia chiến trường Quảng Trị miền Nam. Ngày ấy đi từ Bắc vào Nam là cả một hành trình dài đầy gian nan, vất vả vừa đi vừa sợ bom rơi trúng đầu. Ông được phân vào đơn vị K6F241, lính pháo binh thuộc phòng quân không quân. Mỗi tiểu đội gồm 4 người thay nhau canh khẩu pháo. Ông bị ảnh hưởng bởi chiến đấu nên bị thương tật ở tai, giờ việc nghe của ông rất khó khăn. Năm 1973 sau khi rời chiến trường Quảng Trị ông về lại Tam Dương - Vĩnh Phúc làm tại đơn vị an dưỡng và công tác tại đây được 2 năm, sau này bị giải thể đơn vị rời về Yên Bái thì ông xin về nhà làm kinh tế, sau đó là cả hành trình khó khăn của ông, ông lập gia đình có được 5 người con thì 2 trong 5 bị ảnh ảnh bởi chất độc màu da cam nên tâm trí không được ổn định, hàng tháng vẫn phải đi lấy thuốc uống theo quy định của nhà nước. Được sự quan tâm của Đảng và Nhà Nước ông kể hàng tháng ông được hưởng chế độ và 2 người con của ông cũng vậy. Ông được trao tặng nhiều huân huy chương, ông rất tự hào vì đã được góp sức nhỏ tham gia chiến đấu cùng đất nước thời ấy. Hiện tại gia đình ông đang sinh sống tại thôn Cốc Pài – xã Pà Vầy Sủ - tỉnh Tuyên Quang.

Những năm tháng đạn bom ấy không chỉ có máu và nước mắt, mà trên hết là biểu tượng của tinh thần bất khuất, của tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng và tình yêu quê hương đất nước vô bờ bến. Hôm nay được ăn cơm no, ngủ yên ấm là bằng xương máu của bao người đổi lại. Còn gì quý hơn hai chữ hòa bình. Cầu mong con cháu đời sau mãi mãi được sống trong cảnh thái bình, không phải nghe tiếng súng, đạn bom. Biết ơn về sự hy sinh, chúng ta hãy sống xứng đáng với những người đã ngã xuống vì bình yên Tổ quốc.



