NGƯỜI CON CỦA NÚI RỪNG TAM ĐẢO
Đến với Vinh Phúc mảnh đất địa linh nhân kiệt với cảnh đẹp và con người nơi đây một thời hào hung vang dội trong long con người Vĩnh Phúc.
Đến với Vinh Phúc mảnh đất địa linh nhân kiệt với cảnh đẹp và con người nơi đây một thời hào hung vang dội trong long con người Vĩnh Phúc.
Vùng trung du Vĩnh Phúc cũ, nơi những dãy núi Tam Đảo mờ sương ôm lấy ruộng đồng xanh thẳm, đã sinh ra biết bao con người kiên cường. Trong số đó, dân làng Trung Nguyên vẫn truyền tai nhau câu chuyện về Phạm Công Bình – người chiến sĩ đã hiến trọn tuổi xuân cho cuộc chiến chống quân xâm lược.
Phạm Công Bình sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Cha anh từng là dân phu bị giặc bắt đi phu phen, mẹ anh quanh năm tảo tần bên bờ ruộng. Từ nhỏ, Bình đã sớm chứng kiến cảnh làng xóm bị giày xéo, người dân sống trong đói nghèo và sợ hãi. Chính những mất mát ấy đã hun đúc trong lòng anh một ý chí sắt đá: phải đứng lên giữ lấy đất này, làng này.
Khi giặc tràn về chiếm đóng Vĩnh Phúc, Bình gia nhập đội du kích địa phương. Anh không cao lớn, cũng chẳng nói nhiều, nhưng ánh mắt luôn sáng lên sự quyết tâm. Bình thông thuộc từng lối mòn trong rừng, từng con suối, từng triền đồi. Anh cùng đồng đội dùng mưu trí và lòng dũng cảm để đánh địch: phục kích trong sương sớm, đánh nhanh rồi rút gọn, bảo vệ dân làng khỏi những trận càn tàn bạo.
Một trận đánh năm ấy đã làm nên tên tuổi Phạm Công Bình. Giặc huy động lực lượng lớn tiến vào vùng căn cứ, quyết xóa sổ đội du kích. Trước tình thế hiểm nghèo, Bình xung phong ở lại chặn hậu. Anh cùng vài đồng đội giữ một điểm cao chiến lược, cầm chân quân địch để dân và lực lượng rút lui an toàn.
Giữa làn đạn dày đặc, Bình vẫn kiên cường bám súng. Khi đạn đã cạn, anh dùng cả lựu đạn cuối cùng lao vào đội hình địch. Tiếng nổ vang lên giữa núi rừng Tam Đảo, như lời thề son sắt của người con Vĩnh Phúc với quê hương. Nhờ sự hy sinh ấy, cả đơn vị thoát khỏi vòng vây.
Phạm Công Bình ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Ngày anh được đưa về làng, mưa rừng rả rích, cả cánh đồng lúa cúi đầu trong gió. Người dân không gọi anh là liệt sĩ bằng những lời hoa mỹ, họ gọi anh giản dị mà thiêng liêng: “người con của làng”.
Nhiều năm đã trôi qua, Vĩnh Phúc đổi thay, làng xưa đã có đường mới, nhà mới. Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng kháng chiến, người ta vẫn kể cho con cháu nghe về Phạm Công Bình – người chiến sĩ quả cảm đã lấy máu mình viết nên một trang sử lặng thầm mà bất tử của quê hương.tên anh đã gắn với tên trường THCS va THPT và là niềm tự hào khô ng chỉ riêng đối vơi gia đình của anh mà còn là niềm tự hào của bao thế hệ thầy cô và học trò được cống hiến và học tập dưới mái trường mang tên Phạm Công Bình.



