Khác

Người con của núi rừng Thào Chua Chải

Mênh mông gió núi giữa đại ngàn Mù Cang Chải, có một người lính già lặng lẽ sống trọn đời mình với ký ức của những năm tháng hào hùng mà khốc liệt.

Lào Cai02/12/2025Thào Thị Huyền (Chi đoàn trường PTBT&TH Chế Cu Nha)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA – NHỚ VỀ CỤ GIÀNG VẢNG SÚA

Người con của núi rừng Thào Chua Chải

Mênh mông gió núi giữa đại ngàn Mù Cang Chải, có một người lính già lặng lẽ sống trọn đời mình với ký ức của những năm tháng hào hùng mà khốc liệt. Ấy là cụGiàng Vảng Súa, người con của thôn Thào Chua Chải – nơi chân núi mây phủ, nơi những thửa ruộng bậc thang quanh co uốn lượn ôm lấy trời xanh. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, mái tóc cụ nay bạc trắng như sương mờ trên triền núi, nhưng trong ánh mắt và sự hiền hậu của cụ vẫn cháy lên ngọn lửa của một thời "hoa lửa" – thời của niềm tin, thời của thanh xuân của lòng trung dũng và tình yêu đất nước mãnh liệt.

Sinh ra trong một gia đình người Mông giản dị, cụ Súa lớn lên như bao đứa trẻ khác của vùng cao: sớm biết đến cái rét buốt của mùa đông, cái nắng cháy của nương ngô, cái nghèo đeo bám từng bữa ăn… Nhưng trong trái tim chàng trai trẻ ngày ấy luôn âm ỉ một khát vọng: đất nước phải được độc lập, bản làng phải được bình yên. Khi nghe tin quân Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc, cụ – lúc đó mới là một chàng trai còn chưa tròn đôi mươi – đã xin rời bản, rời nương, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.

Những bước chân đầu tiên từ Thào Chua Chải xuống huyện, xuống tỉnh để nhập ngũ đối với cụ là cả một hành trình dài và nghẹn ngào. Cụ kể, ngày lên đường, mẹ dúi vào tay cụ một nắm cơm trắng còn nguyên hơi ấm và dặn: “Con đi vì nước, mẹ ở nhà chờ.” Câu nói ấy như sợi chỉ đỏ dẫn đường cho cụ trong suốt những năm tháng ác liệt nơi chiến trường hàng trang cụ mang theo chỉ vỏn vẹn đó là tình yêu nước, sự cố gắng của bản thân .

Cụ kể rằng từng chứng kiến những người đồng đội trẻ ngã xuống ngay bên cạnh khi đang chuyển đạn. Đôi mắt cụ bỗng nhòe lại mỗi khi nhắc đến họ:
“Họ còn chưa kịp nói lời chào bản làng, chưa kịp nhìn thấy ngày độc lập. Nhưng họ đã đi mà không một bước do dự.”

Rồi cụ im lặng thật lâu. Mỗi khoảng im lặng ấy như là tiếng nén của một nỗi đau đã hóa thành ký ức, không bao giờ phai. Năm tháng chiến tranh trôi qua, cụ Giàng Vảng Súa chiến đấu đến ngày đất nước thống nhất. Cụ trở về bản trong sự đón mừng của gia đình, của bà con. Người lính trẻ năm nào đã trở thành người hùng của núi rừng, mang theo trên mình bao vết thương thời chiến và cả những ký ức không thể gọi tên. Nhà nước đã trao tặng cụ Huy chương Kháng chiến – phần thưởng cho lòng dũng cảm, cho sự cống hiến thầm lặng mà bền bỉ của người chiến sĩ vùng cao. Nhưng đối với cụ, điều tự hào nhất không phải là tấm huân chương lấp lánh kia, mà là đất nước hôm nay đã bình yên, bản làng không còn tiếng bom rơi, trẻ em được cắp sách đến trường, người Mông được học chữ, được dựng xây quê hương.

Ở tuổi xế chiều, mỗi sớm mai cụ vẫn chậm rãi đốt bếp lửa, nhìn làn khói bay lên trời cao. Lửa ấm trong bếp, và ngọn lửa trong trái tim cụ suốt hơn nửa thế kỷ vẫn chưa hề tắt. Với lớp trẻ trong bản, cụ luôn nhắn nhủ:
“Người Mông mình nghèo cũng được, nhưng phải biết ơn đất nước. Có hòa bình ngày hôm nay là biết bao người đã ngã xuống.”

Những lời ấy vang lên giữa đại ngàn như tiếng vọng của lịch sử, như hơi thở của núi rừng Mù Cang Chải.

Hôm nay, khi nhắc đến cụ Giàng Vảng Súa, chúng ta không chỉ nhớ đến một người lính – mà còn nhớ đến một tượng đài sống của lòng trung nghĩa. Cụ là hiện thân của phẩm chất người Mông kiên cường, của nhân dân Việt Nam bất khuất trong thời lửa đạn. Cụ để lại cho chúng ta – thế hệ sinh ra trong hòa bình – một bài học lớn lao về lòng yêu nước và trách nhiệm với quê hương.

Trong những ngày gió núi thổi qua các nếp nhà gỗ, tôi lại nhớ đến dáng ngồi trầm ngâm của cụ bên bếp lửa. Và tôi hiểu rằng: thời hoa lửa mà cụ từng đi qua chính là ánh sáng soi đường cho chúng ta hôm nay. Ánh sáng của niềm tin, của lòng dũng cảm, của sự hy sinh không gì đo đếm nổi.

Xin cúi đầu trước cụ – người lính già của Thào Chua Chải.
Xin gửi trọn lòng biết ơn đến những năm tháng cụ đã sống, chiến đấu và cống hiến cho đất nước, cho bản làng để có được một ngày hôm nay những người trẻ chúng cháu xin một lòng quyết tâm xây dựng đất nước giàu đẹp.
Và xin khắc sâu trong tim lời nhắc của cụ “Hòa bình quý lắm. Giữ lấy, đừng để mất.”

Người viết

Thào Thị Huyền

Bí thư Chi đoàn Trường PTDTBT TH&THCS Chế Cu Nha

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn