Cựu chiến binh

Người con của núi rừng Thào Chua Chải (1)

Thào Chua Chải những năm 1960 còn nghèo lắm. Bản làng nằm cheo leo bên núi, quanh năm mây phủ. Người dân chủ yếu sống bằng nương ngô, ruộng bậc thang và chăn nuôi nhỏ lẻ. Cuộc sống thiếu thốn nhưng đồng bào nơi đây luôn đoàn kết, thương yêu nhau như anh em một nhà.

Lào Cai14/05/2026Hờ Thị Phâu (Trường Th&THCS Mồ Dề)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người con của núi rừng Thào Chua Chải

Thào Chua Chải những năm 1960 còn nghèo lắm. Bản làng nằm cheo leo bên núi, quanh năm mây phủ. Người dân chủ yếu sống bằng nương ngô, ruộng bậc thang và chăn nuôi nhỏ lẻ. Cuộc sống thiếu thốn nhưng đồng bào nơi đây luôn đoàn kết, thương yêu nhau như anh em một nhà.

Giàng Gà Chơ sinh ra trong một gia đình người Mông nghèo nhưng giàu lòng tự trọng. Từ nhỏ, ông đã quen với việc lên nương từ tinh mơ, theo cha mẹ gùi ngô vượt qua những triền dốc dựng đứng. Cái rét vùng cao làm đôi bàn tay cậu bé nứt nẻ, nhưng cũng hun đúc nên ý chí mạnh mẽ và sự chịu đựng phi thường.

Người trong bản vẫn nhớ hình ảnh chàng trai Giàng Gà Chơ cao lớn, đôi mắt sáng và nụ cười hiền lành. Ông ít nói nhưng sống rất nghĩa tình. Hễ nhà ai gặp khó khăn, ông đều sẵn sàng giúp đỡ. Mùa gặt, ông sang gặt giúp người già. Mùa đông, ông chẻ củi mang cho những gia đình neo đơn. Chính sự chân chất ấy khiến bà con trong bản ai cũng quý mến ông.

Những năm cuối thập niên 1970, đất nước vừa thống nhất chưa lâu thì biên giới phía Bắc lại nổi lên căng thẳng. Tin tức về chiến sự truyền đến tận các bản làng vùng cao. Dù cuộc sống còn nghèo khó, người dân Thào Chua Chải vẫn hiểu rằng biên giới là máu thịt của Tổ quốc, và mỗi người dân đều có trách nhiệm bảo vệ quê hương.

Khi địa phương phát động thanh niên lên đường tham gia bảo vệ biên giới, Giàng Gà Chơ là một trong những người đầu tiên tình nguyện ghi tên. Ngày ấy, mẹ ông đã nắm chặt tay con trai mà khóc. Bà biết chiến tranh là hiểm nguy, nhưng cũng hiểu rằng người đàn ông của núi rừng không thể quay lưng khi đất nước cần.

Trước lúc lên đường, ông chỉ nói với cha mẹ một câu giản dị:

“Con đi giữ đất nước. Khi nào biên giới yên bình, con sẽ về.”

Mùa xuân năm 1979, cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc diễn ra ác liệt. Những đoàn thanh niên từ khắp các bản làng miền núi nối nhau lên đường. Giàng Gà Chơ khi ấy còn rất trẻ, mang theo chiếc túi vải đựng vài bộ quần áo và cây khèn Mông mà ông luôn quý nhất.

Những ngày huấn luyện gian khổ không làm ông nản lòng. Vốn quen với núi rừng, ông hành quân rất giỏi, leo dốc bền bỉ và chịu rét tốt hơn nhiều người. Đồng đội thường gọi ông là “con trai của đá núi” vì sự cứng cỏi và gan dạ.

Ra chiến trường, Giàng Gà Chơ cùng đồng đội chiến đấu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Đạn pháo gầm rú giữa núi rừng, nhiều bản làng biên giới chìm trong khói lửa. Nhưng càng trong hiểm nguy, tinh thần của ông càng mạnh mẽ.

Có lần, đơn vị của ông phải băng qua một khu rừng trong đêm để tiếp viện cho chốt phía trước. Trời rét cắt da, đường núi trơn trượt, lại có nguy cơ bị phục kích bất cứ lúc nào. Một chiến sĩ trẻ bị sốt nặng, đi không nổi. Không chần chừ, Giàng Gà Chơ đã cõng đồng đội suốt quãng đường dài trong đêm tối. Đến nơi an toàn, đôi vai ông tím bầm vì sức nặng và giá lạnh, nhưng ông chỉ cười hiền rồi tiếp tục nhận nhiệm vụ.

Tinh thần dũng cảm của ông khiến đồng đội vô cùng khâm phục. Trong một trận đánh ác liệt gần tuyến biên giới, đơn vị bị hỏa lực đối phương chặn lại. Giữa làn đạn, Giàng Gà Chơ đã tình nguyện men theo sườn núi để đưa thông tin liên lạc đến đơn vị phía sau. Đó là nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm, bởi chỉ cần sơ suất nhỏ cũng có thể hy sinh.

Ông đã vượt qua mưa bom đạn để hoàn thành nhiệm vụ, giúp đơn vị kịp thời chi viện và giữ vững trận địa. Sau trận đánh ấy, nhiều đồng đội xúc động nói rằng chính lòng gan dạ của người lính vùng cao đã cứu cả đơn vị.

Điều khiến đồng đội yêu quý Giàng Gà Chơ không chỉ là lòng dũng cảm mà còn là trái tim nhân hậu của ông.

Trong những ngày chiến tranh khốc liệt, ông thường chia phần lương khô ít ỏi của mình cho đồng đội trẻ hơn. Có hôm hành quân dài ngày, ai cũng đói lả, ông lặng lẽ lấy phần cơm của mình nhường cho một chiến sĩ bị thương.

Đêm đến, giữa cái lạnh buốt của núi rừng biên giới, ông thường mang cây khèn ra thổi những giai điệu Mông da diết. Tiếng khèn vang lên giữa chiến hào khiến nhiều người nhớ quê hương mà rơi nước mắt. Với đồng đội, tiếng khèn ấy không chỉ là âm nhạc mà còn là niềm hy vọng, là lời nhắc rằng phía sau họ còn có gia đình, bản làng và Tổ quốc đang chờ đợi.

Giàng Gà Chơ từng nói:

“Người lính chiến đấu không chỉ bằng súng đạn, mà còn bằng tình thương với đồng đội và lòng yêu quê hương.”

Câu nói giản dị ấy đã theo nhiều chiến sĩ suốt những năm tháng sau này.

Sau những tháng ngày chiến đấu gian khổ, chiến sự dần lắng xuống. Giàng Gà Chơ may mắn sống sót trở về quê hương, nhưng chiến tranh đã để lại trên cơ thể ông nhiều vết thương.

Ngày ông trở về Thào Chua Chải, cả bản kéo ra đón. Người mẹ già ôm chầm lấy con trai mà khóc nghẹn. Cha ông lặng lẽ ngồi bên bếp lửa, đôi mắt đỏ hoe vì xúc động. Người thanh niên năm nào giờ đã trở thành người lính từng trải, khuôn mặt sạm đi vì gió núi và khói lửa chiến tranh.

Trở về đời thường, ông không kể nhiều về chiến công của mình. Ông tiếp tục lao động, dựng lại cuộc sống nơi bản làng. Ông vận động bà con cho con em đi học, đoàn kết giúp nhau phát triển kinh tế, giữ gìn phong tục tốt đẹp của người Mông.

Mỗi khi nhắc về những năm tháng chiến tranh, ông chỉ nói:

“Có nhiều người còn hy sinh ngoài biên giới. Tôi được trở về đã là may mắn.”

Chính sự khiêm nhường ấy càng làm mọi người kính trọng ông hơn.

Năm tháng trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về Giàng Gà Chơ vẫn được người dân Thào Chua Chải nhắc lại như một niềm tự hào. Với thế hệ trẻ, ông là biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của đồng bào vùng cao Tây Bắc.

Ông không phải vị tướng nổi tiếng hay người có những huân chương rực rỡ, nhưng chính những con người bình dị như Giàng Gà Chơ đã góp phần làm nên sức mạnh của dân tộc Việt Nam trong những năm tháng gian khó.

Trong ký ức của bà con, ông mãi là người lính Mông chân chất, dũng cảm, sống hết lòng vì đồng đội và quê hương. Hình ảnh ông khoác ba lô lên đường giữa sương núi năm nào đã trở thành biểu tượng đẹp của tinh thần “Tổ quốc gọi, thanh niên lên đường”.

Ngày nay, khi đứng giữa những thửa ruộng bậc thang xanh mướt của vùng cao Yên Bái, người ta càng thấm thía giá trị của hòa bình. Sự bình yên ấy được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và tuổi trẻ của biết bao người con đất Việt, trong đó có Giàng Gà Chơ.

Câu chuyện về ông không chỉ là câu chuyện của riêng một con người, mà còn là bản anh hùng ca về những người dân miền núi đã lặng thầm cống hiến cho đất nước. Dù thời gian có trôi qua, tên tuổi và công lao của ông vẫn sẽ được quê hương ghi nhớ như một ngọn lửa sáng giữa đại ngàn Tây Bắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người con của núi rừng Thào Chua Chải (1) | Câu chuyện thời hoa lửa