Người con của núi rừng Thôn Thào Chua Chải,
Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước đã lùi xa, nhưng với người dân xã Chế Cu Nha, hình ảnh ông Khang Sông Của vẫn luôn sống mãi như một biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất. Cuộc đời ông là câu chuyện đẹp của một thế hệ đã sống và chiến đấu trong thời hoa lửa của dân tộc.
Người con của núi rừng Thôn Thào Chua Chải
Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước đã lùi xa, nhưng với người dân xã Chế Cu Nha, hình ảnh ông Khang Sông Của vẫn luôn sống mãi như một biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất. Cuộc đời ông là câu chuyện đẹp của một thế hệ đã sống và chiến đấu trong thời hoa lửa của dân tộc.
Ông Khang Sông Của sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở xã Chế Cu Nha. Tuổi thơ của ông gắn liền với những cánh đồng lúa xanh rì, những con sông nhỏ quanh co và tiếng chèo xuồng khua nước mỗi buổi chiều. Cuộc sống tuy nghèo nhưng yên bình. Thế rồi chiến tranh lan rộng khắp miền Nam. Bom đạn của Mỹ và chính quyền tay sai trút xuống quê hương khiến cuộc sống người dân lâm vào cảnh tang thương. Những mái nhà cháy đỏ trong đêm, những cánh đồng bị cày nát bởi bom đạn và tiếng khóc xé lòng của người dân vô tội đã thôi thúc chàng thanh niên Khang Sông Của đứng lên cầm súng bảo vệ quê hương.
Năm vừa tròn hai mươi tuổi, ông tình nguyện tham gia lực lượng du kích của xã. Ngày lên đường, mẹ ông chỉ lặng lẽ gói cho con vài nắm cơm khô rồi dặn:
“Con đi vì đất nước thì mẹ không cản, chỉ mong con giữ được lòng mình.”
Lời dặn ấy theo ông suốt những năm tháng chiến đấu gian khổ.
Do thông thạo sông nước và thuộc từng con rạch nhỏ quanh vùng nên ông thường được giao nhiệm vụ liên lạc và dẫn đường cho bộ đội. Ban ngày, ông cùng đồng đội ẩn mình trong rừng tràm hoặc hầm bí mật. Đêm xuống, họ chèo xuồng vận chuyển lương thực, thuốc men và thư từ cho cách mạng. Công việc vô cùng nguy hiểm vì địch thường phục kích hai bên bờ sông.
Có lần, vào một đêm mưa lớn, đơn vị nhận được tin khẩn: một nhóm thương binh ở chiến khu đang thiếu thuốc men nghiêm trọng. Nếu không chuyển thuốc đến kịp trước sáng, nhiều người có thể hy sinh. Con đường duy nhất là vượt qua khúc sông nơi quân địch đang đóng chốt kiểm soát.
Mọi người đều lo lắng vì nước lũ chảy xiết, trời tối đen như mực, lại thêm địch tuần tra liên tục. Nhưng ông Khang Sông Của đã xung phong nhận nhiệm vụ. Ông lặng lẽ buộc lại chiếc khăn rằn trên cổ, kiểm tra chiếc xuồng nhỏ rồi nói:
“Dù khó mấy cũng phải đi. Đồng đội đang chờ mình.”
Chiếc xuồng lao vào màn đêm lạnh buốt. Mưa đập xuống mặt sông trắng xóa. Tiếng động cơ tàu địch vang lên mỗi lúc một gần. Ông Khang Sông Của vừa chèo vừa nép sát vào những lùm cây ven sông để tránh ánh đèn pha. Có lúc đạn địch bắn xuống làm nước tung lên quanh xuồng, nhưng ông vẫn bình tĩnh vượt qua.
Sau nhiều giờ vật lộn với dòng nước dữ, ông đã đưa số thuốc đến nơi an toàn. Nhờ vậy, nhiều thương binh được cứu sống. Từ hôm đó, bà con trong vùng gọi ông bằng cái tên thân thương “Khang Sông” - người chiến sĩ gan dạ của những dòng sông lửa.
Chiến tranh ngày càng ác liệt. Bom đạn không chỉ cướp đi mùa màng mà còn lấy đi biết bao người thân, đồng đội. Trong một trận càn lớn của địch vào xã Chế Cu Nha, ông Khang Sông Của bị thương nặng ở vai. Máu thấm đỏ chiếc áo bà ba nhưng ông vẫn cố dìu đồng đội rút lui an toàn. Sau nhiều tháng điều trị, vết thương chưa lành hẳn nhưng ông lại tiếp tục tham gia chiến đấu. Ông thường nói: “Nếu ai cũng sợ hy sinh thì đất nước làm sao có ngày độc lập.”
Câu nói giản dị ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho biết bao thanh niên trong xã. Nhiều người noi gương ông tình nguyện tham gia cách mạng, góp sức bảo vệ quê hương.
Những năm cuối cuộc kháng chiến, xã Chế Cu Nha trở thành vùng chiến sự ác liệt. Đêm nào bầu trời cũng rực đỏ bởi bom đạn. Nhưng trong khói lửa chiến tranh, tình quân dân vẫn sáng ngời. Người dân che giấu cán bộ, tiếp tế lương thực và cùng nhau giữ vững niềm tin vào ngày thắng lợi.
Mùa xuân năm 1975, tin miền Nam hoàn toàn giải phóng vang về khắp nơi. Cả xã Chế Cu Nha vỡ òa trong niềm vui chiến thắng. Ông Khang Sông Của đứng lặng bên bờ sông quen thuộc, nơi từng chứng kiến biết bao chuyến đi sinh tử của ông và đồng đội. Dòng nước vẫn âm thầm chảy như mang theo ký ức của một thời máu lửa.
Ông nhớ đến những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Có người còn rất trẻ, chưa kịp lập gia đình, chưa một lần được sống trong hòa bình. Ông nghẹn ngào nói: “Hòa bình hôm nay được đổi bằng máu và tuổi xuân của biết bao người.”
Sau chiến tranh, ông Khang Sông Của trở về cuộc sống đời thường, tiếp tục làm ruộng và sống giản dị như bao người dân quê khác. Tuy vậy, trong lòng người dân xã Chế Cu Nha, ông vẫn là người anh hùng của thời hoa lửa. Những câu chuyện về lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước của ông vẫn được các thế hệ sau nhắc lại với niềm kính phục.
Thời gian có thể làm phai mờ nhiều thứ, nhưng ký ức về một thời kháng chiến oanh liệt sẽ mãi còn trong trái tim mỗi người dân Việt Nam. Và hình ảnh ông Khang Sông Của - người chiến sĩ bình dị của quê hương Chế Cu Nha sẽ luôn là ngọn lửa sáng nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết yêu nước, biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với sự hy sinh của cha ông đi trước.



