Cựu chiến binh

NGƯỜI CON CỦA NÚI RỪNG TRONG NHỮNG NĂM THÁNG HOA LỬA

Lâm Đồng20/08/2026Đoàn xã Đinh Trang Thượng (Đinh Trang Thượng)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI CON CỦA NÚI RỪNG TRONG NHỮNG NĂM THÁNG HOA LỬA

Năm tháng chiến tranh đã đi qua rất lâu, nhưng ở những vùng đất từng là căn cứ cách mạng của Lâm Đồng, ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn được lưu giữ trong câu chuyện của những người đã từng sống qua chiến tranh. Họ không phải lúc nào cũng là những cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, nhưng cuộc đời họ là những mảnh ghép chân thực làm nên lịch sử của quê hương.

Ở vùng Di Linh, câu chuyện về K’Brền, một người con dân tộc thiểu số của vùng đất Xã 5, là một câu chuyện như thế.

Năm 1961, khi đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh, K’Brền bắt đầu tham gia cách mạng. Khi ấy, ông còn rất trẻ. Quê hương ông là một vùng đất nằm giữa núi rừng, nơi cuộc sống của đồng bào gắn với nương rẫy và buôn làng, nhưng chiến tranh đã khiến sự bình yên ấy bị đảo lộn. Những người dân nơi đây không chỉ chứng kiến chiến tranh từ xa. Họ sống ngay trong vùng chiến sự và nhiều người đã trực tiếp tham gia vào cuộc đấu tranh bảo vệ quê hương.

K’Brền cũng vậy. Từ một thanh niên của buôn làng, ông bước vào những năm tháng cách mạng bằng việc bám rừng, tham gia hoạt động cùng lực lượng cách mạng. Núi rừng vốn đã quen thuộc với ông từ nhỏ, nhưng từ khi chiến tranh trở thành một phần của cuộc sống, từng con đường, từng cánh rừng lại mang một ý nghĩa khác. Đó vừa là quê hương, vừa là nơi hoạt động, chiến đấu và che chở cho những người làm cách mạng.

Những năm tháng ấy chắc hẳn không dễ dàng. Người trẻ phải xa gia đình, cuộc sống thiếu thốn và nguy hiểm luôn hiện diện. Nhưng điều khiến họ tiếp tục bám trụ chính là niềm tin rằng mình đang góp phần bảo vệ nơi mình sinh ra.

Đến đầu năm 1968, K’Brền chính thức trở thành người Bộ đội Cụ Hồ. Từ đây, cuộc đời ông gắn với quân ngũ. Ông lần lượt tham gia các đơn vị C745, 742 và B14, chiến đấu cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng năm 1975.

Bảy năm trong quân ngũ là một quãng thời gian không ngắn. Đó là những năm tháng mà tuổi trẻ của K’Brền gắn với đồng đội, với nhiệm vụ và với chiến trường. Ông cùng những người lính khác đi qua những ngày tháng gian khổ, trong đó có những thời điểm chiến tranh diễn ra vô cùng ác liệt tại chính vùng đất quê hương mình.

Xã 5 khi ấy chỉ là một vùng đất nhỏ. Theo những tư liệu về địa phương, toàn xã chỉ có khoảng 350 người nhưng chiến tranh đã để lại những mất mát rất lớn: 29 người con hy sinh, 7 thương bệnh binh, 33 gia đình được tặng thưởng huân chương, huy chương kháng chiến và một Mẹ Việt Nam Anh hùng.

Những con số ấy có thể được đọc trong vài giây, nhưng đằng sau mỗi con số là một cuộc đời.

Là một người con đã không trở về.

Là một người mẹ chờ con trong vô vọng.

Là một gia đình mất đi người thân.

Và là những người lính sống sót trở về với ký ức về đồng đội.

K’Brền là một trong những người đã trở về.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc. Đất nước bước sang một thời kỳ mới. Những người lính từng chiến đấu nhiều năm bắt đầu trở lại với cuộc sống đời thường. Nhưng với K’Brền, trở về không có nghĩa là rời bỏ trách nhiệm với quê hương.

Ông tiếp tục công tác tại địa phương. Từ công tác Đoàn, ông từng bước đảm nhận nhiều nhiệm vụ khác nhau và sau này giữ chức Bí thư Đảng ủy xã Đinh Trang Thượng trước khi nghỉ hưu.

Có một điều rất đặc biệt trong hành trình của ông: ông đã dành tuổi trẻ cho cách mạng và sau khi chiến tranh kết thúc lại dành những năm tháng tiếp theo để xây dựng chính quê hương mà mình từng chiến đấu bảo vệ.

Vùng đất Xã 5 dần thay đổi.

Những nơi từng có tiếng súng trở thành những vùng sản xuất. Những buôn làng từng sống trong cảnh chiến tranh bắt đầu có những con đường mới. Những đứa trẻ sinh ra trong hòa bình được đến trường, được học chữ và có cơ hội lựa chọn tương lai của mình.

Đối với một người từng đi qua chiến tranh, có lẽ không có phần thưởng nào lớn hơn việc nhìn thấy quê hương bình yên.

K’Brền từng là một người lính.

Nhưng sau chiến tranh, ông lại trở thành một người xây dựng quê hương.

Hai vai trò ấy tưởng như khác nhau, nhưng thực ra đều bắt nguồn từ một điều: trách nhiệm với nơi mình sinh ra.

Những năm tháng chiến tranh cũng đem đến cho ông nhiều phần thưởng ghi nhận những đóng góp của mình, trong đó có Huân chương Kháng chiến hạng Nhì, Huân chương Kháng chiến hạng Ba và danh hiệu Dũng sĩ Quyết thắng.

Nhưng những tấm huân chương ấy không thể kể hết câu chuyện của một đời người.

Bởi phía sau mỗi tấm huân chương là những năm tháng mà người lính đã trải qua. Là những ngày xa gia đình, những lúc đối mặt với hiểm nguy và những người đồng đội đã cùng nhau đi qua chiến tranh.

Khi chiến tranh đã lùi xa, những người từng trải qua thời ấy thường không chỉ nhớ về những gì mình đã làm mà còn nhớ về những người đã không thể cùng mình trở về.

Đó cũng là điều khiến câu chuyện của những cựu chiến binh trở nên đặc biệt. Họ không chỉ là nhân chứng của lịch sử. Họ chính là một phần của lịch sử.

Nếu không có những người như K’Brền kể lại, thế hệ sau có thể chỉ biết Xã 5 qua những con số, những danh hiệu và những dòng chữ trong các tài liệu. Nhưng khi nghe câu chuyện của một người từng sống trong thời chiến, lịch sử trở nên gần gũi hơn.

Một vùng đất Anh hùng không phải tự nhiên mà có.

Đằng sau danh hiệu ấy là những con người từng đứng lên khi quê hương cần họ.

Có người cầm súng.

Có người làm giao liên.

Có người bám rừng.

Có người che chở cán bộ.

Có người hy sinh.

Và có những người trở về, tiếp tục sống, tiếp tục làm việc và âm thầm kể lại câu chuyện của thế hệ mình.

K’Brền là một trong những người như vậy.

Ngày nay, những học sinh sinh ra và lớn lên ở Đinh Trang Thượng có thể đi trên những con đường mà cha ông mình từng không thể đi lại trong những năm chiến tranh. Các em có thể đến trường mỗi ngày mà không phải lo tiếng bom đạn. Các em có thể nghĩ về tương lai bằng những ước mơ rất xa.

Đó chính là điều mà thế hệ của K’Brền đã góp phần tạo nên.

Họ không chiến đấu để thế hệ sau phải nhớ mãi chiến tranh.

Họ chiến đấu để thế hệ sau không phải sống trong chiến tranh.

Vì thế, câu chuyện về K’Brền không chỉ thuộc về quá khứ. Nó còn là câu chuyện của hiện tại. Mỗi khi một học sinh bước vào lớp học, mỗi khi một gia đình bình yên bên căn nhà của mình, mỗi khi những buôn làng vang lên tiếng nói cười của trẻ nhỏ, đó cũng là một phần kết quả của những năm tháng mà thế hệ trước đã đánh đổi bằng tuổi trẻ của mình.

K’Brền đã đi qua thời hoa lửa.

Nhưng những gì ông và thế hệ của ông để lại vẫn còn hiện diện trên chính mảnh đất quê hương.

Đó là những con đường.

Những mái trường.

Những buôn làng.

Và những thế hệ trẻ được lớn lên trong hòa bình.

Có lẽ đó mới là chiến thắng lớn nhất của những người lính năm xưa.

Bởi sau tất cả những mất mát của chiến tranh, điều họ mong muốn nhất vẫn là một ngày quê hương không còn tiếng súng, trẻ em được cắp sách đến trường và những người mẹ không còn phải tiễn con ra trận.

Ngày ấy đã đến.

Và giữa cuộc sống bình yên hôm nay, câu chuyện của những người như K’Brền vẫn cần được kể lại, để những thế hệ sau hiểu rằng bình yên không phải là điều tự nhiên mà có. Bình yên được viết nên từ những năm tháng tuổi trẻ của biết bao con người đã dám đứng lên vì quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn