NGƯỜI CON CỦA SÔNG CÔNG VÀ KHÚC HÁT RU TRÊN LỬA ĐẠN
Dù mái tóc đã bạc trắng như cước, đôi tay đã run rẩy theo thời gian, nhưng trí minh mẫn của mẹ về những năm tháng kháng chiến vẫn còn vẹn nguyên. Các đơn vị quân đội, các doanh nghiệp trên địa bàn và chính quyền phường Sông Công luôn dành cho mẹ sự chăm sóc đặc biệt nhất. Mẹ không chỉ là một người mẹ anh hùng của một gia đình, mà là "Mẹ" chung của cả vùng đất Sông Công này.
Chương III: Nén hương tri ân và bóng mát thời bình
Ngày 30/4/1975, khi cả nước vỡ òa trong niềm vui đại thắng, Mẹ Ánh cũng mỉm cười, nhưng nước mắt cứ thế chảy dài. Miền Nam đã giải phóng, đất nước đã liền một dải, nhưng những đứa con của mẹ không bao giờ trở về nữa. Mẹ lặng lẽ thắp nén hương lên bàn thờ, khói hương nghi ngút như sợi dây vô hình kết nối giữa người sống và người đã khuất. Mẹ hiểu rằng, máu xương của các con mẹ đã hòa vào đất đai, sông núi để đổi lấy màu xanh hòa bình cho Sông Công hôm nay.
Bước vào thời kỳ xây dựng đất nước, Mẹ Nguyễn Thị Ánh lại tiếp tục là tấm gương sáng tại phường Sông Công. Mẹ tích cực tham gia các phong trào của Hội Phụ nữ, Hội Người cao tuổi. Mẹ dạy bảo con cháu về truyền thống yêu nước, về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn". Mỗi khi có đợt tri ân địa phương, các thế hệ trẻ của Sông Công lại đến thăm mẹ, lắng nghe mẹ kể về những năm tháng hào hùng.
Dù mái tóc đã bạc trắng như cước, đôi tay đã run rẩy theo thời gian, nhưng trí minh mẫn của mẹ về những năm tháng kháng chiến vẫn còn vẹn nguyên. Các đơn vị quân đội, các doanh nghiệp trên địa bàn và chính quyền phường Sông Công luôn dành cho mẹ sự chăm sóc đặc biệt nhất. Mẹ không chỉ là một người mẹ anh hùng của một gia đình, mà là "Mẹ" chung của cả vùng đất Sông Công này.



