Bài viết

NGƯỜI CON CỦA SÔNG CÔNG VÀ KHÚC HÁT RU TRÊN LỬA ĐẠN P2

Trong những năm tháng Mỹ ném bom miền Bắc, Sông Công trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt. Giữa tiếng còi báo động xé lòng và khói bom mù mịt, Mẹ Ánh vẫn kiên cường cùng đội dân quân tự vệ trực chiến. Mẹ tham gia đào hầm hào, cứu chữa thương binh. Hình ảnh người mẹ nhỏ nhắn, gương mặt sạm đen vì khói súng nhưng đôi mắt vẫn ngời sáng tinh thần thép đã trở thành biểu tượng tiếp thêm sức mạnh cho các chiến sĩ trẻ tại địa phương.

Thái Nguyên10/04/2026Lương Thị Hiền (Trường TH Hồng Tiến I)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chương II: Những lần tiễn con đi và nỗi đau hóa đá

Hòa bình năm 1954 chưa kịp làm lành những vết thương trên đất Sông Công thì cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước lại vẫy gọi. Đây là thời kỳ đau thương nhưng cũng huy hoàng nhất trong cuộc đời Mẹ Nguyễn Thị Ánh. Là người phụ nữ Việt Nam, mẹ thấu hiểu cái giá của độc lập, và mẹ đã hiến dâng tất cả những gì quý giá nhất của đời mình: đó là những người con.

Ngày đứa con trai đầu lòng lên đường, mẹ chuẩn bị cho con chiếc ba lô cũ, gói ghém vào đó nắm cơm nắm và bao nhiêu tình thương yêu vô bờ bến. Mẹ đứng ở đầu lối nhỏ dẫn ra đường lớn, nhìn bóng con khuất dần trong làn sương sớm mà lòng đau như cắt. Rồi đứa thứ hai, rồi người thân khác lần lượt lên đường theo tiếng gọi của miền Nam ruột thịt. Mỗi lần tiễn biệt là một lần mẹ thức trắng đêm bên bếp lửa, cầu nguyện cho con chân cứng đá mềm.

Nhưng rồi, tin dữ ập đến. Những tờ giấy báo tử phẳng phiu nhưng nặng tựa ngàn cân lần lượt được gửi về căn nhà nhỏ ở Sông Công. Có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của người mẹ "ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ". Lúc nhận tin con hy sinh, mẹ không gào khóc thật to, mẹ chỉ ngồi lặng đi bên bậc cửa, đôi mắt khô lệ nhìn về phía chân trời xa xăm. Nỗi đau ấy mẹ nén vào trong, hóa thành sức mạnh để mẹ tiếp tục lao động, tiếp tục là chỗ dựa cho những người con còn lại và cho cả xóm làng.

Trong những năm tháng Mỹ ném bom miền Bắc, Sông Công trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt. Giữa tiếng còi báo động xé lòng và khói bom mù mịt, Mẹ Ánh vẫn kiên cường cùng đội dân quân tự vệ trực chiến. Mẹ tham gia đào hầm hào, cứu chữa thương binh. Hình ảnh người mẹ nhỏ nhắn, gương mặt sạm đen vì khói súng nhưng đôi mắt vẫn ngời sáng tinh thần thép đã trở thành biểu tượng tiếp thêm sức mạnh cho các chiến sĩ trẻ tại địa phương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn