Bài viết

NGƯỜI CON ĐÃ TRỞ VỀ VỚI ĐẤT MẸ SAU HÀNH TRÌNH DÀI

Trong những trang sử hào hùng của dân tộc, có biết bao con người đã lặng lẽ hi sinh để đổi lấy hòa bình hôm nay. Những câu chuyện ấy không chỉ nằm trong sách vở mà còn sống mãi trong lời kể của cha mẹ, ông bà. Với em, câu chuyện khiến em xúc động nhất là câu chuyện mẹ kể về ông Đoàn Thanh Bình – người con của quê hương Tiên Minh, Quảng Nam nay thuộc xã Trà Liên- Thành Phố Đà Nẵng.

Đà Nẵng03/05/2026HUỲNH THỊ NGUYỆT VY (Phương Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông sinh năm 1959, trong một gia đình nông dân giản dị, ông lớn lên giữa những năm tháng còn in dấu tích của chiến tranh. Tuổi thơ của ông không ồn ào cũng chẳng đầy đủ, nhưng lại thấm đẫm tình yêu quê hương và sự kiên cường của con người xứ Quảng.

Năm 1978, khi tuổi đời vừa tròn đôi mươi - Thời khắc để ông sống những ngày tươi đẹp của tuổi trẻ - ông đã gác lại hết tất cả: gia đình, ước mơ và những việc làm còn dang dở để lên đường nhập ngũ. Ông đã khoác lên mình màu xanh của chiếc áo lính, mang theo lời dặn dò của cha mẹ và niềm tin của đất nước.

Ông đã nhận nhiệm vụ quốc tại Campuchia - nơi mà bom đạn vẫn còn khắp nơi, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau rong gang tấc. Ông đã chiến đấu rất mạnh mẽ vì Tổ quốc, vì hòa bình của nhân dân. Nhưng rồi điều đáng sợ nhất đã ập đến, năm 1982, trong một trận chiến đầy tàn nhẫn và ác liệt đã cướp đi mạng sống của ông khi tuổi đời còn rất trẻ, bao ước mơ còn dang dở, ông ra đi để lại phía sau nỗi đau khôn nguôi cho gia đình và quê hương.

Điều xót xa hơn, sau ngày ông hy sinh, hài cốt của ông bị thất lạc. Từ đó, một hành trình tìm kiếm dài đằng đẳng đầy nước mắt bắt đầu. Gia đình ông đã trải qua bao tháng năm kiếm tìm, không bỏ qua mọi thông tin nào cho dù đó là thông tin nhỏ nhoi nhất, từng tia hy vọng được thắp sáng rồi lại lặng lẽ vụt tắt.

Năm tháng trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng nỗi đau vẫn chưa nguôi. Mỗi dịp giỗ chạp, mỗi lần nhắc đến tên ông, trong lòng người thân lại dâng lên một khoảng trống chẳng thể lấp đầy. Nỗi đau của một người con chưa thể về với đất mẹ.

Và rồi, như có một phép màu của lòng kiên trì và tình thân, năm 2020, sau gần 4 thập kỉ tìm kiếm, gia đình cuối cùng đã tìm thấy hài cốt của ông tại một nghĩa địa thuộc tỉnh Đồng Nai. Khoảnh khắc ấy không chỉ là sự đoàn tụ mà còn là sự vỡ òa của bao năm đợi chờ, của nước mắt, của niềm hy vọng chưa bao giờ vụt tắt.

Ngày ông được đưa về với quê hương, không chỉ là một hành trình của một người lính trẻ tuổi, mà còn là hành trình của tình yêu, của kí ức và lòng biết ơn. Từng nắm đất, từng nến hương như ôm trọn linh hồn ông sau những năm tháng lưu lạc.

Giờ đây, ông được yên nghỉ tại nghĩa trang liệt sĩ huyện Bắc Trà My – nay thuộc xã Trà My. Nơi ông có đồng đội, có quê hương có cả những người thân luôn nhớ đến ông. Sự trở về ấy đã khép lại một hành trình dài đầy nước mắt.

Liệt sĩ Đoàn Thanh Bình không chỉ là niềm tự hào của gia đình, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm và sự hy sinh anh dũng của anh hùng Việt Nam. Cuộc đời ông dù ngắn ngủi nhưng đã sống rất trọn vẹn.

Có lẽ tên ông chỉ là một dòng nhỏ trong trang giấy lịch sử, nhưng trong lòng gia đình, nhân dân, ông lại là cả bầu trời vĩ đại không thể nào quên. Nhờ có những người như ông mà hôm nay chúng em mới được sống trong hòa bình, được cắp sách đến trường, được vui chơi dưới bầu trời yên bình.

Em tự nhủ với lòng mình rằng phải cố gắng học thật tốt, sống thật ngoan, để xứng với sự cao cả ấy. Câu chuyện của ông sẽ mãi là ngọn lửa ấm áp trong tim em, nhắc nhỡ em luôn biết ơn và trân quý cuộc sống hôm nay./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn