Người con dân tộc Mông, người lính bộ binh trong những năm tháng bảo vệ biên cương
Người con dân tộc Mông, người lính bộ binh trong những năm tháng bảo vệ biên cương
Cựu chiến binh Tráng Vảng Sung – Người con dân tộc Mông, người lính pháo bộ binh trong những năm tháng bảo vệ biên cương
Có những người lính bước ra từ những bản làng vùng cao, mang theo tiếng nói, phong tục và tình yêu quê hương để hòa vào hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam. Trong những năm tháng chiến tranh biên giới, họ cùng đồng đội chiến đấu không phân biệt dân tộc, quê quán, cùng chung một niềm tin: bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Cựu chiến binh Tráng Vảng Sung, dân tộc Mông, sinh năm 1954, quê Bắc Hà, tỉnh Lào Cai, là một trong những người lính từng tham gia chiến đấu tại mặt trận biên giới phía Bắc năm 1984, thuộc đơn vị pháo bộ binh.
Họ và tên: Tráng Vảng Sung
Dân tộc: Mông
Năm sinh: 1954
Quê quán: Bắc Hà, tỉnh Lào Cai
Mặt trận: Biên giới phía Bắc
Thời gian chiến đấu: Năm 1984
Đơn vị: Pháo bộ binh, Quân đội nhân dân Việt Nam
Nhiệm vụ: Tham gia chiến đấu, thực hiện nhiệm vụ hỏa lực và chi viện cho các đơn vị bộ binh.
Từ bản làng Bắc Hà đến màu xanh áo lính
Sinh ra và lớn lên giữa núi rừng Bắc Hà, Tráng Vảng Sung trưởng thành trong cuộc sống còn nhiều gian khó. Từ những bản làng vùng cao, ông lên đường nhập ngũ, mang theo niềm tin của gia đình và quê hương.
Những ngày đầu trong quân ngũ là những tháng ngày rèn luyện đầy gian khổ. Người thanh niên dân tộc Mông quen với núi rừng phải tiếp tục học cách sử dụng vũ khí, hành quân, đào công sự và phối hợp chiến đấu cùng đồng đội.
Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị pháo bộ binh.
Từ đó, cuộc đời người thanh niên Bắc Hà bước sang một chặng đường mới – chặng đường của người lính làm nhiệm vụ bảo vệ biên cương.
Năm 1984 – những ngày tháng không thể nào quên
Năm 1984, chiến sự tại biên giới phía Bắc diễn ra ác liệt, đặc biệt tại khu vực Vị Xuyên – Hà Giang.
Tráng Vảng Sung cùng đồng đội được điều động thực hiện nhiệm vụ tại chiến trường. Núi rừng biên giới khi ấy không còn bình yên. Tiếng pháo, tiếng súng thường xuyên vang lên giữa những dãy núi đá.
Địa hình hiểm trở khiến việc cơ động, tiếp tế và xây dựng trận địa gặp rất nhiều khó khăn.
Người lính pháo bộ binh phải luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ. Khi có lệnh, các thành viên trong đơn vị nhanh chóng triển khai trận địa, chuẩn bị hỏa lực và phối hợp với bộ binh phía trước.
Trong những giờ phút căng thẳng, mỗi người đều hiểu rằng nhiệm vụ của mình có ý nghĩa quan trọng đối với đồng đội đang chiến đấu ở tuyến trước.
Người lính Mông giữa trận địa
Tráng Vảng Sung là người dân tộc Mông. Từ bản làng Bắc Hà đến chiến trường, ông mang theo bản lĩnh và nghị lực của người con vùng cao.
Giữa chiến trường, ông cùng những người lính đến từ nhiều quê hương, nhiều dân tộc khác nhau sống và chiến đấu như anh em một nhà.
Không còn khoảng cách dân tộc, vùng miền.
Tất cả đều mặc chung một màu áo lính, cùng chung một nhiệm vụ.
Những lúc gian khổ, họ động viên nhau bằng những lời nói giản dị. Khi thiếu nước, chia nhau từng ngụm. Khi có thêm lương thực, cùng nhau san sẻ. Khi đồng đội gặp nguy hiểm, mọi người tìm cách hỗ trợ.
Chính tình đồng chí, đồng đội đã tạo nên sức mạnh để những người lính vượt qua những ngày tháng khốc liệt.
Giữa tiếng pháo là tình đồng đội
Với người lính từng trải qua chiến tranh, tiếng pháo có thể ám ảnh, nhưng điều họ nhớ nhất lại thường là những gương mặt đồng đội.
Có những người cùng Tráng Vảng Sung hành quân lên chiến trường, cùng làm nhiệm vụ, cùng trải qua những đêm dài trong công sự.
Có những người sau chiến tranh trở về quê hương.
Nhưng cũng có những người đã mãi mãi nằm lại nơi biên giới.
Năm tháng trôi qua, những người còn sống vẫn nhớ đến họ bằng sự biết ơn và tình cảm sâu sắc.
Bởi giữa chiến trường, đồng đội chính là gia đình.
Trở về với Bắc Hà
Sau những năm tháng làm nhiệm vụ, Tráng Vảng Sung trở về quê hương Bắc Hà.
Từ người lính pháo bộ binh nơi chiến trường, ông trở lại cuộc sống của một người dân vùng cao. Cuộc sống đời thường có những khó khăn riêng, nhưng so với những năm tháng chiến tranh, sự bình yên của quê hương đã trở thành điều vô cùng quý giá.
Những câu chuyện về chiến trường dần trở thành ký ức.
Nhưng mỗi khi gặp lại đồng đội cũ, những năm tháng 1984 lại như sống dậy.
Những địa danh, những trận địa và những người đồng đội năm xưa vẫn được nhắc đến với niềm xúc động.
Một thời hoa lửa – một đời tự hào
Nay tuổi đã cao, CCB Tráng Vảng Sung, người dân tộc Mông quê Bắc Hà, vẫn mang trong mình niềm tự hào của người lính từng chiến đấu bảo vệ biên cương.
Câu chuyện của ông là câu chuyện về một người con vùng cao đã rời bản làng, khoác lên mình màu xanh áo lính và cùng đồng đội trải qua những năm tháng gian khổ nhất.
Đó cũng là câu chuyện đẹp về sự đoàn kết của các dân tộc Việt Nam trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.
Từ Bắc Hà đến biên giới, từ bản làng đến trận địa, người lính Tráng Vảng Sung đã dành những năm tháng tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn nguyên giá trị.
Đó là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, giữ gìn truyền thống đoàn kết các dân tộc và biết ơn những người lính đã dành tuổi trẻ để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của quê hương.
Người lính năm xưa có thể đã già, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước và tình đồng đội thì không bao giờ tắt.



