NGƯỜI CON ĐẤT MỸ NGÃI Câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Bình Dân
NGƯỜI CON ĐẤT MỸ NGÃI
Câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Bình Dân
Có những vùng quê khi nhắc đến, người ta nhớ đến những cánh đồng xanh, những dòng sông hiền hòa và những con người chân chất.
Mỹ Ngãi, Cao Lãnh là một vùng quê như thế.
Nhưng trong những năm tháng chiến tranh, nơi đây cũng là mảnh đất đã tiễn biết bao người con lên đường.
Một trong số đó là Nguyễn Bình Dân, tên thật là Nguyễn Văn Lẹ – người con của quê hương Cao Lãnh.
---
TỪ MỘT NGƯỜI CON CỦA QUÊ HƯƠNG
Nguyễn Bình Dân sinh ra và lớn lên tại Mỹ Ngãi, Cao Lãnh.
Tuổi trẻ của ông gắn với cuộc sống bình dị của người dân Nam Bộ.
Nhưng chiến tranh đã khiến cuộc đời ông bước sang một trang khác.
Quê hương bị chia cắt.
Nhân dân phải sống trong những năm tháng đầy biến động.
Những người thanh niên đứng trước một lựa chọn lớn:
Tiếp tục cuộc sống riêng...
Hay đứng lên cùng quê hương?
Nguyễn Văn Lẹ đã lựa chọn con đường cách mạng.
Từ đó, cái tên Nguyễn Bình Dân gắn với những năm tháng chiến đấu trên quê hương Đồng Tháp.
---
NGƯỜI CHIẾN SĨ CỦA ĐẤT SEN HỒNG
Chiến trường Đồng Tháp không giống những nơi khác.
Đó là vùng sông nước, kênh rạch chằng chịt, những cánh đồng rộng và những vùng đất ngập nước.
Người chiến sĩ muốn tồn tại phải hiểu địa hình.
Muốn hoàn thành nhiệm vụ phải dựa vào nhân dân.
Và muốn chiến thắng phải có lòng kiên định.
Nguyễn Bình Dân cùng đồng đội đã chiến đấu trong chính điều kiện ấy.
Những trận đánh nối tiếp nhau.
Những lần hành quân.
Những ngày bám địa bàn.
Tất cả tạo nên một người chiến sĩ ngày càng trưởng thành.
---
ĐẰNG SAU MỘT CÁI TÊN ANH HÙNG
Khi nhắc đến một Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, chúng ta thường nhìn thấy những chiến công.
Nhưng phía sau chiến công là rất nhiều ngày tháng không ai nhìn thấy.
Là những lần xa gia đình.
Là những bữa cơm vội.
Là những đêm không ngủ.
Là sự lo lắng của người mẹ ở quê nhà.
Và là niềm tin của người chiến sĩ rằng những gì mình đang làm sẽ góp phần đem lại ngày mai tốt đẹp hơn.
Nguyễn Bình Dân cũng đã đi qua những năm tháng như thế.
---
MỸ NGÃI VÀ NHỮNG NGƯỜI MẸ CHỜ CON
Ở một miền quê như Mỹ Ngãi, chiến tranh không chỉ hiện diện trên chiến trường.
Nó còn hiện diện trong những căn nhà có người đi mà chưa biết ngày về.
Có những người mẹ cứ mỗi lần nghe tiếng xuồng ngoài bến lại bước ra nhìn.
Có những người vợ giữ lại một chiếc áo cũ.
Có những đứa trẻ lớn lên mà ký ức về cha chỉ còn qua lời kể.
Những người lính ra trận mang theo cả quê hương.
Và quê hương ở lại cũng mang theo nỗi chờ mong.
Nguyễn Bình Dân không chỉ chiến đấu cho bản thân mình.
Ông chiến đấu cho những người đang chờ đợi một ngày đất nước bình yên.
---
NGÀY HÒA BÌNH
Rồi chiến tranh cũng kết thúc.
Những người còn sống trở về.
Nhưng quê hương không bao giờ có thể quên những người đã nằm lại.
Những chiến công của Nguyễn Bình Dân được ghi nhận bằng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Danh hiệu ấy thuộc về một người.
Nhưng phía sau người anh hùng là cả một tập thể:
Đồng đội.
Nhân dân.
Gia đình.
Và quê hương.
Không có họ, người chiến sĩ không thể đi xa đến vậy.
---
NẾU HÔM NAY ANH TRỞ VỀ MỸ NGÃI
Nếu Nguyễn Bình Dân có thể trở lại quê hương hôm nay...
Có lẽ ông sẽ thấy một Mỹ Ngãi rất khác.
Những con đường đã đổi thay.
Những ngôi nhà mới mọc lên.
Những cánh đồng vẫn xanh.
Những đứa trẻ đến trường mỗi ngày.
Không còn những năm tháng mà một người thanh niên phải rời quê để đi vào chiến tranh.
Thay vào đó là một thế hệ trẻ đang được sống, học tập và xây dựng quê hương.
Đó chính là điều mà những người của thời hoa lửa mong muốn.
---
NGỌN LỬA TRUYỀN LẠI
Câu chuyện về Nguyễn Bình Dân không chỉ thuộc về quá khứ.
Nó đặt ra một câu hỏi cho hiện tại:
Nếu thế hệ trước đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ quê hương, thế hệ hôm nay sẽ dùng tuổi trẻ của mình để làm gì?
Không cần phải làm những điều quá lớn lao.
Có thể bắt đầu bằng việc học thật tốt.
Sống tử tế.
Giữ gìn truyền thống quê hương.
Biết yêu thương gia đình.
Có trách nhiệm với cộng đồng.
Và quan trọng nhất:
Biết trân trọng hòa bình.
Bởi hòa bình chính là món quà mà những người như Nguyễn Bình Dân và cả một thế hệ đã góp phần trao lại.
---
LỜI KẾT
Từ Tiền Giang đến Đồng Tháp.
Từ Cai Lậy đến Cao Lãnh.
Từ những dòng sông đến những cánh đồng.
Mỗi vùng đất đều có những người con đã gửi lại nơi đó một phần tuổi trẻ của mình.
Võ Văn Bảy.
Nguyễn Thị Thập.
Lê Thị Hồng Gấm.
Nguyễn Minh Trí.
Phan Văn Út.
Nguyễn Bình Dân.
Những cái tên khác nhau.
Những cuộc đời khác nhau.
Nhưng cùng được nối lại bởi một sợi dây:
Tình yêu quê hương, đất nước.
Và khi câu chuyện “Thời hoa lửa” được kể lại hôm nay, chúng ta không chỉ kể về chiến tranh.
Chúng ta kể để những người trẻ hiểu rằng:
Có một thế hệ đã sống rất đẹp.
Và nhiệm vụ của chúng ta là làm cho sự bình yên mà họ để lại...
ngày càng đẹp hơn.



