Cựu chiến binh

NGƯỜI CON ĐẤT NGHỆ AN VÀ NGỌN LỬA THANH XUÂN

Mỗi dòng tên, mỗi ngày sinh trong cuộc đời này đôi khi không chỉ là những con số vô tri, mà là cả một cuốn nhật ký được mở ra bằng ký ức. Khi lật giở lại những trang ký ức của một thời hoa lửa, chúng tôi lại dừng chân trước một cái tên, một vùng đất, và một cột mốc mang theo hơi thở của lịch sử: Nguyễn Ngọc Minh – sinh ngày 26 tháng 8 năm 1957 tại mảnh đất Nghệ An nắng gió.

Nghệ An01/08/2026Hoàng Thị Thanh Thảo (Đơn Dương)8 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI CON ĐẤT NGHỆ AN VÀ NGỌN LỬA THANH XUÂN

Mỗi dòng tên, mỗi ngày sinh trong cuộc đời này đôi khi không chỉ là những con số vô tri, mà là cả một cuốn nhật ký được mở ra bằng ký ức. Khi lật giở lại những trang ký ức của một thời hoa lửa, chúng tôi lại dừng chân trước một cái tên, một vùng đất, và một cột mốc mang theo hơi thở của lịch sử: Nguyễn Ngọc Minh – sinh ngày 26 tháng 8 năm 1957 tại mảnh đất Nghệ An nắng gió.

image.png

(Cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Minh)

Sinh ra vào mùa thu năm 1957, khi đất nước vừa tạm yên tiếng súng ở miền Bắc nhưng dòng sông Bến Hải vẫn còn chia cắt đôi miền, cậu bé Ngọc Minh đã lớn lên trong dòng sữa ca dao của mẹ và tiếng gió Lào thổi rát những rặng phi lao. Năm 1957 ấy cũng là năm quê hương Nghệ An nghẹn ngào đón Bác Hồ về thăm sau hơn nửa thế kỷ bôn ba. Tinh thần của ngày mùa thu lịch sử đó đã thấm sâu vào máu thịt của những người con xứ Nghệ, trở thành hành trang vô hình cho thế hệ sinh sau đẻ muộn bước vào những năm tháng thanh xuân khốc liệt nhất.

Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go nhất, rồi đến những năm tháng bảo vệ biên cương của Tổ quốc, thế hệ của những chàng trai sinh năm 1957 đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng, xếp bút nghiên để khoác lên mình màu áo xanh lính chiến.

Từ những làng quê nghèo của Nghệ An, từ Nam Đàn, Thanh Chương, Đô Lương hay Yên Thành... những người con như anh Nguyễn Ngọc Minh đã mang theo cái chí khí kiên trung của người miền Trung vào trận tuyến.

"Tuổi hai mươi khi hướng về đất nước Đã biết dâng lên cả máu xương mình..."

Thời hoa lửa ấy, không có chỗ cho sự yếu mềm. Đó là những đêm hành quân ra trận dưới cơn mưa bom bão đạn, là những bát nước chè xanh san đôi, củ sắn lùi bẻ nửa cùng đồng đội giữa rừng sâu. Những chàng trai tuổi đôi mươi ngày ấy đi qua cuộc chiến bằng một niềm tin giản dị: Hiến dâng thanh xuân cho hòa bình của Tổ quốc.

Năm tháng đi qua, bom đạn đã lùi xa, những chàng trai, cô gái thời hoa lửa ngày nào giờ tóc đã pha sương, trở thành những người ông, người bà, những người cựu chiến binh, những người lao động bình dị trong đời thường. Người còn, người mất, nhưng ký ức về một thời thanh xuân hào hùng thì chưa bao giờ tắt.

Cái tên Nguyễn Ngọc Minh cùng mốc son 26/8/1957 là một minh chứng cho một thế hệ vàng – thế hệ đã sống, yêu và cống hiến không tiếc nuối. Ngọn lửa của những năm tháng ấy sẽ luôn được gìn giữ, như một lời nhắc nhở cho thế hệ mai sau về giá trị của độc lập và lòng tự hào dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn