Người Con Đất Quảng, Biểu Tượng Anh Hùng Giữa Lòng Khói Lửa
Bài viết khắc họa chân dung Thiếu tướng Cao Lương Bằng, một người con ưu tú của đất Quảng Bình, người đã cống hiến trọn đời cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Từ những trận đánh ác liệt đến tinh thần quả cảm, mưu trí, và lòng yêu nước sắt son, cuộc đời ông là một minh chứng sống động cho ý chí kiên cường của người Việt Nam, là tấm gương sáng cho các thế hệ noi theo.
Lịch sử Việt Nam, trải dài từ ngàn năm Bắc thuộc đến cuộc kháng chiến chống Mỹ vĩ đại, đã chứng kiến hàng triệu trái tim cùng chung nhịp đập vì Tổ quốc. Để hôm nay, chúng ta tự hào hô vang hai tiếng “Việt Nam” trên trường quốc tế, là sự đánh đổi bằng máu xương, bằng nỗi đau tột cùng nhưng cũng là nơi sản sinh ra những anh hùng dân tộc lẫy lừng. Giữa dòng chảy lịch sử ấy, vùng đất Bắc Trung Bộ, cụ thể là Quảng Bình, đã đóng góp không ít những người con kiên trung, bất khuất. Với tinh thần kiên trì, lòng yêu nước sâu sắc và sự cần cù, họ đã ghi tên
mình vào bảng vàng “Anh hùng dân tộc Việt Nam”. Đặc biệt, trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, một cái tên đã trở thành nỗi khiếp sợ của quân thù trên đất Quảng Trị: Thiếu tướng Cao Lương Bằng.
Thiếu tướng Cao Lương Bằng, người con của xã Thanh Hóa, huyện Tuyên Hóa, tỉnh Quảng Bình (nay thuộc địa phận huyện Tuyên Hóa, tỉnh Quảng Trị), sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Ngay từ sớm, ông đã giác ngộ lý tưởng, tự nguyện gia nhập hàng ngũ, quyết tâm một lòng trung thành với Đảng, sống chết vì non sông đất nước. Tháng 4 năm 1965, ông nhập ngũ, được biên chế vào Trung đoàn 270, Quân khu 4, và đầu năm 1966, đơn vị ông được tăng cường cho chiến trường Trị Thiên khốc liệt.
Trải qua những năm tháng chiến đấu cam go, ông Cao Lương Bằng đã chứng tỏ bản lĩnh kiên cường của người lính Cụ Hồ. Sẵn sàng chịu đựng gian khổ, hy sinh, ông luôn mưu trí và dũng cảm trong chiến đấu, đồng thời thể hiện sự linh hoạt, sáng tạo trong chỉ huy. Chính vì vậy, ông được cấp trên tin tưởng giao trọng trách chỉ huy Trung đội, rồi Đại đội 1, Tiểu đoàn 47, Trung
đoàn 270. Từ đây, câu chuyện về những chiến công anh dũng của ông bắt đầu được viết nên.
Vào ngày 28 tháng 4 năm 1966, tại xã Xuân Hải, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị, Trung đội do ông chỉ huy nhận lệnh phối hợp với các đơn vị vũ trang huyện Gio Linh đánh chặn, tiêu diệt hai tiểu đoàn địch được yểm trợ bởi xe tăng, máy bay và pháo binh. Từ 8 giờ sáng đến 5 giờ chiều, ông cùng đồng đội đã kiên cường sử dụng nhiều loại vũ khí, đẩy lùi hàng chục đợt tấn công dữ dội của quân địch. Đến 4 giờ chiều, khi quân địch tăng viện, tổ của ông chỉ còn ba người, bao gồm một đồng chí dân quân, bị địch bao vây và mất liên lạc với đơn vị. Ba người lính động viên nhau chiến đấu, quyết giữ vững trận địa, đánh tan 53 tên địch, trong đó riêng ông đã tiêu diệt 14 tên. Chiến công hiển hách này đã được Tiểu đoàn nêu gương cho toàn đơn vị học tập.
Không dừng lại ở đó, ngày 12 tháng 7 năm 1966, khi địch sử dụng hai tiểu đoàn cùng máy bay phục kích đánh trả quân ta, đồng chí Cao Lương Bằng đã dũng cảm vác khẩu trung liên vượt qua bãi đất trống dưới làn hỏa lực địch. Ông tìm vị trí thuận lợi, đặt súng bắn cấp tập vào sườn địch, bẻ gãy một cánh quân, đẩy lùi nhiều đợt tấn công của chúng, diệt 22 tên, góp phần cùng đơn vị tiêu diệt tổng cộng 123 tên địch.
Ngày 23 tháng 2 năm 1968, trên đường trở về sau khi nghiên cứu tình hình địch, ông cùng đồng đội bất ngờ bị ba chiếc trực thăng vũ trang phát hiện và bắn phá dữ dội. Với chỉ sáu viên đạn AK trong tay, ông đã hạ gục tại chỗ chiếc máy bay HU1A, tiêu diệt hai tên giặc lái. Hai máy bay còn lại khiếp đảm cất cánh bay cao và mất hút. Sau đó, ông một mình cõng người đồng đội đã hy sinh và mang theo hai khẩu súng trở về đơn vị an toàn. Với những chiến công xuất sắc, ngày 22 tháng 12 năm 1969, ông được Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sau khi chiến tranh kết thúc, ông tiếp tục được cử đi đào tạo tại các trường quân đội và được bổ nhiệm làm Chỉ huy trưởng Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Quảng Bình.
Câu chuyện về người Thiếu tướng anh dũng với 72 năm tuổi đời, 49 năm tuổi Đảng, và 34 năm trực tiếp chiến đấu trên khắp các mặt trận, đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho bao thế hệ
chống giặc ngoại xâm trên đất nước Việt Nam nói chung và Quảng Trị nói riêng. Ở ông, chúng ta thấy được tinh thần quả cảm, sự kiên trì, đường lối kháng chiến sáng tạo, và lòng yêu nước sâu sắc, một lòng trung thành với Đảng. Hành trình kháng chiến đầy ý nghĩa của ông xứng đáng là tấm gương sáng để thế hệ trẻ học tập và noi theo. Theo từng trang sử ghi lại cuộc đời đồng chí Cao Lương Bằng, ta còn tìm thấy tia sáng ấm áp của tình đồng đội, tinh thần đoàn kết quyện cùng lòng yêu nước, trở thành thứ vũ khí mạnh mẽ đánh tan quân giặc. Đúng như câu nói bất hủ của cụ Nguyễn Trung Trực: “Bao giờ giặc Tây nhổ hết cỏ nước Nam thì mới hết người Nam đánh Tây”.



