Bài viết

Người con đất Quảng - Nguyễn Kim Vang

Có những cái tên dù đi qua bao nhiêu năm tháng nhưng vẫn không hề bị lãng quên. Nguyễn Kim Vang là một cái tên như thế, ông sinh năm 1944 mất năm 1972, quê tại tỉnh Quảng Ngãi, sinh ra trong một gia đình cách mạng và từng được mệnh danh là “cậu bé thép” đã gửi lại thanh xuân của mình cho những năm tháng “thời hoa lửa”.

TP. Hồ Chí Minh23/08/2026Trương Thiên Ngân (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những cái tên dù đi qua bao nhiêu năm tháng nhưng vẫn không hề bị lãng quên. Nguyễn Kim Vang là một cái tên như thế, ông sinh năm 1944 mất năm 1972, quê tại tỉnh Quảng Ngãi, sinh ra trong một gia đình cách mạng và từng được mệnh danh là “cậu bé thép” đã gửi lại thanh xuân của mình cho những năm tháng “thời hoa lửa”.

Là một người con của mãnh đất Quảng Ngãi đang được sống và học tập trong thời bình, khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh không thể không nhớ đến “chiến thắng Vạn Tường” nơi quân và dân ta đã phải đối đầu với cuộc hành quân lớn của lính thủy quân lục chiến Mỹ vào ngày 18/8/1965. Chiến thắng ấy đã trở thành một dấu mốc lịch sử hào hùng của dân tộc, góp phần khẳng định sức mạnh của chiến tranh nhân dân và cổ vũ tinh thần “tìm Mỹ mà đánh, lùng ngụy mà diệt”.

Nhưng phía sau những chiến thắng vang dội ấy là những con người bằng xương bằng thịt. Họ cũng có gia đình để yêu thương, có quê hương để nhớ, có những ước mơ rất đổi bình dị nhưng vì độc lập, tự do của dân tộc họ đã không ngại hy  sinh xương máu, sẵn sàng xông pha ra mặt trận để giành lại hòa bình cho dân tộc.Nguyễn Kim Vang là một trong những người như thế.

Vào năm 1965, khi tiếng súng Vạn Tường vang lên khẳng đingj ý chí quyết đánh quyết thắng Mỹ của nhân dân miền Nam, tinh thần khát khao ra trận của chàng thanh niên Nguyễn Kim Vang càng lớn. Đến năm 1967, gác lại tương lai tươi sáng ở miền Bắc, anh tình nguyện vượt qua dãy Trường Sơn hiểm trở về miền Nam chiến đấu. Tại đây anh được phân công về chiến trường Phú Yên gian khổ, giữ chức vụ Chính trị viên Đại đội An ninh vũ trang.

Tại chiến trường đầy nắng và gió cùng với những tiếng bom đạn của kẻ thù, Nguyễn Kim Vang đã thể hiện tấm lòng yêu nước và lòng dũng cảm phi thường, anh không chùn bước trước những hiểm nguy gian khổ, luôn là người đi đầu trong các nhiệm vụ rà phá bom mìn quét chốt chặn của quân địch tạo một lối đi an toàn cho quân ta. Chính nhờ sự mưu trí và tinh thần quả cảm ấy của anh đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc cho đồng đội trong những giai đoạn khốc liệt nhất.

Tôi hình dung được người chiến sĩ ấy trong những năm tháng chiến tranh giữa tiếng bom đạn anh vẫn mang trong mình tình yêu quê hương mãnh liệt và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Thế nhưng, cuộc đời của người chiến sĩ kiên trung ấy đã dừng lại ở tuổi hai mươi tám thanh xuân rực rỡ, tuổi trẻ của anh dừng lại khi đất nước còn chìm trong khói lửa, anh không có cơ hội nhìn thấy ngày đất nước hòa bình, không được bước trên những con đường quê hương trong một cuộc sống yên bình mà bao người hằng mong ước.

Nhiều năm đã trôi qua, hôm nay chúng ta được sống trong thời bình, được đến trường, được ngồi trong những lớp học sáng đèn và trở về nhà sau một ngày dài học tập. Những điều tưởng như rất bình thường đấy lại là mơ ước của biết bao thế hệ đi trước đã dùng chính xương máu mới có được.

Có lẽ cách tốt nhất để thế hệ trẻ chúng ta hôm nay thể hiện lòng yêu nước và sự biết ơn với những người đã ngã xuống là không nhất thiết phải làm những điều lớn lao. Mỗi học sinh tich cực học tập, một người lao động làm việc có trách nhiệm, một công dân tuân thủ pháp luật,... cũng đều đang thể hiện sự biết ơn với những anh hùng đã có công giành lại hòa bình. Còn chúng ta, những người đang sống trong thời bình sẽ phát huy tinh thần dựng nước và giữ nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn