Người con đầu tiên lên đường
Trong ký ức của người dân vùng cao Khả Cửu, cái tên Hà Văn Bách luôn được nhắc đến với niềm tự hào. Ông là một trong những thanh niên đầu tiên của bản tình nguyện lên đường nhập ngũ khi Tổ quốc cần, mang theo khát vọng bảo vệ quê hương và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Người con đầu tiên lên đường
(Nhân vật: Ông Hà Văn Bách)
Trong ký ức của người dân vùng cao Khả Cửu, cái tên Hà Văn Bách luôn được nhắc đến với niềm tự hào. Ông là một trong những thanh niên đầu tiên của bản tình nguyện lên đường nhập ngũ khi Tổ quốc cần, mang theo khát vọng bảo vệ quê hương và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Những năm ấy, cuộc sống ở bản còn vô vàn thiếu thốn. Đồng bào sống chủ yếu bằng nương rẫy, bữa no bữa đói. Thế nhưng, khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, chàng thanh niên Hà Văn Bách đã không chút do dự viết đơn xin nhập ngũ.
Ngày nhận giấy báo lên đường, cả bản đến chúc mừng gia đình. Mẹ ông lặng lẽ may cho con một chiếc túi vải, chuẩn bị vài ống cơm lam, nắm xôi nếp và chiếc khăn thổ cẩm. Trước giờ chia tay, bà nắm chặt tay con trai và dặn:
"Con hãy lên đường với tất cả lòng dũng cảm. Dù ở đâu cũng phải nhớ mình là người con của bản Mường Khả Cửu."
Ông Hà Văn Bách cúi đầu ôm mẹ rồi nói:
"Mẹ yên tâm. Con đi để quê hương được bình yên, để những đứa trẻ sau này được lớn lên trong hòa bình."
Ngày tiễn quân, sân nhà văn hóa chật kín người. Tiếng cồng chiêng vang lên hòa cùng tiếng hát tiễn đưa. Những người mẹ lau nước mắt, những người cha lặng lẽ dặn dò con giữ gìn sức khỏe.
Đoàn quân khuất dần sau con dốc. Ông Hà Văn Bách ngoái lại nhìn quê hương lần cuối, rồi bước tiếp với ánh mắt đầy quyết tâm.
Những năm tháng trong quân ngũ là chuỗi ngày đầy gian khổ. Ông cùng đồng đội băng rừng, vượt suối, hành quân giữa mưa bom, bão đạn. Có những đêm chỉ kịp ăn vội nắm cơm khô rồi tiếp tục lên đường. Dẫu vậy, trong ba lô của ông luôn có một chiếc khăn Mường do mẹ tặng và một nắm đất quê hương. Mỗi khi nhớ nhà, ông lại lấy chiếc khăn ra ngắm, tự nhủ phải kiên cường để xứng đáng với niềm tin của gia đình và bản làng.
Trong những lá thư gửi về, ông chỉ viết những điều giản dị:
"Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo. Đồng đội yêu thương nhau như anh em. Ngày chiến thắng, con sẽ trở về cùng bà con dựng lại bản làng."
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Hà Văn Bách trở về quê hương. Ông tiếp tục lao động, phát triển kinh tế gia đình và tích cực tham gia các phong trào ở địa phương. Mỗi dịp gặp gỡ thanh niên chuẩn bị nhập ngũ, ông đều kể về những năm tháng quân ngũ và nhắn nhủ:
"Khoác lên mình màu áo lính là niềm vinh dự lớn lao. Hãy luôn giữ gìn phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, yêu nước, đoàn kết và sống có trách nhiệm."
Lời kể của ông không hào nhoáng, nhưng chân thành và giàu cảm xúc. Đối với lớp trẻ trong bản, ông không chỉ là một cựu chiến binh mà còn là tấm gương về lòng yêu nước, ý chí vượt khó và tinh thần cống hiến.
Chiều xuống trên bản làng Khả Cửu, nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay trước nhà văn hóa, ông Hà Văn Bách mỉm cười. Ông hiểu rằng những hy sinh của thế hệ mình đã góp phần mang lại cuộc sống bình yên cho hôm nay.
Thông điệp: Người con đầu tiên lên đường không chỉ mang theo tuổi trẻ của mình mà còn mang theo niềm tin, niềm tự hào của cả bản làng. Tinh thần yêu nước và trách nhiệm với Tổ quốc sẽ luôn được truyền từ thế hệ cha anh đến thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.



