Người con Đô Lương ngã xuống giữa mùa xuân đại thắng
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi lần đi qua nghĩa trang liệt sĩ, tôi vẫn thường dừng lại thật lâu trước những hàng bia trắng. Có những người ra đi khi mới mười chín, đôi mươi, mang theo biết bao ước mơ còn dang dở. Trong số đó, câu chuyện về người chiến sĩ quê Đô Lương luôn để lại trong tôi nhiều xúc động.
Sinh ra trong một gia đình thuần nông, tuổi thơ của anh gắn với những cánh đồng lúa và dòng sông Lam hiền hòa. Cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, nhưng anh luôn nuôi trong mình khát vọng được góp sức bảo vệ quê hương.
Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, anh viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, mẹ chỉ kịp gói cho con trai vài nắm cơm, còn cha lặng lẽ dặn: "Nếu Tổ quốc cần, con hãy sống xứng đáng với quê hương."
Ở chiến trường miền Nam, anh tham gia nhiều trận đánh lớn. Những cánh rừng già, những con suối, những đêm hành quân dưới mưa bom đã trở thành một phần tuổi trẻ của anh.
Trong trận đánh cuối cùng, để bảo vệ đồng đội rút lui an toàn, anh ở lại chặn địch. Khi đồng đội quay lại thì anh đã anh dũng hy sinh.
Ngày đất nước thống nhất, anh không kịp trở về như lời hẹn với mẹ. Nhưng sự hy sinh ấy đã góp một phần nhỏ vào mùa xuân đại thắng năm 1975.
Mỗi lần đọc lại những trang sử ấy, tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao tuổi xuân. Là thanh niên, tôi tự nhắc mình phải sống trách nhiệm hơn để xứng đáng với những người đã nằm lại.



