NGƯỜI CON ĐƯỜNG AN NẰM LẠI GIỮA THỜI HOA LỬA
Nguyễn Minh Vương
Ở thôn Chí Minh, xã Đường An, thành phố Hải Phòng, có một gia đình vẫn gìn giữ ký ức về người con đã mãi mãi nằm lại trong những năm tháng chiến tranh. Đó là gia đình Liệt sĩ Nguyễn Công Đoan, sinh năm 1924.
Ông Nguyễn Công Đoan là người con của quê hương, trưởng thành trong những năm đất nước trải qua nhiều biến động. Khi Tổ quốc cần, ông đã lên đường làm nhiệm vụ. Trong những năm tháng chiến tranh, biết bao người con Việt Nam đã rời mái nhà, tạm biệt cha mẹ, người thân để đi đến những nơi gian khó nhất. Nguyễn Công Đoan cũng là một trong những người con như thế.
Ngày 25 tháng 6 năm 1967, trên đường công tác, ông đã hy sinh.
Một con người ra đi khi tuổi đời còn chưa thật dài, để lại phía sau gia đình, quê hương và những người thân yêu. Từ đó, cái tên Nguyễn Công Đoan trở thành một phần ký ức của gia đình và quê hương Đường An.
Nhiều năm đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa. Những con đường quê hôm nay đã đổi thay, cuộc sống của người dân ngày càng bình yên, nhưng sự hy sinh của những người như ông vẫn không bị lãng quên.
Ngày 26 tháng 7 năm 2026, nhân dịp kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ, Đoàn công tác của Ban Tổ chức Trung ương đã về thôn Chí Minh, xã Đường An, dâng hương và thăm hỏi gia đình Liệt sĩ Nguyễn Công Đoan. Trong không khí trang nghiêm, mọi người dành phút mặc niệm để tưởng nhớ người con đã hy sinh vì sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, bảo vệ Tổ quốc.
Câu chuyện về Liệt sĩ Nguyễn Công Đoan không có những chiến công được kể lại bằng những lời hào nhoáng. Điều còn lại giản dị hơn nhiều: một người con rời quê hương lên đường làm nhiệm vụ và đã không trở về.
Nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến câu chuyện trở nên xúc động.
Bởi phía sau mỗi người lính hy sinh là một mái nhà từng ngóng đợi, một gia đình từng hy vọng, một quê hương từng mong ngày người con trở lại.
Hôm nay, Đường An đang từng ngày đổi thay. Thế hệ trẻ được học tập, làm việc và sống trong hòa bình. Trong sự bình yên ấy có phần đóng góp và sự hy sinh của những người đã đi trước.
Người đã khuất có thể không còn trở về trên con đường làng năm xưa, nhưng tên tuổi và sự hy sinh của họ vẫn còn ở lại trong ký ức quê hương.
Đó chính là những câu chuyện làm nên “thời hoa lửa” của Đường An – một thời mà những người con bình dị đã sống, chiến đấu và hy sinh cho ngày mai của đất nước.



