Người con gái anh hùng
Người con gái anh hùng
Câu chuyện cảm động về nữ anh hùng Việt Nam, tham gia cách mạng khi mới 12 tuổi.
Đó là nữ anh hùng Trần Thị Lý, quê Quảng Nam. 2 lần bị giặc bắt, do không đủ chứng cứ nên được tha. Đến lần thứ 3 chị bị chính quyền VN Cộng hòa bắt.
Để khuất phục chị, bọn chúng đã không từ bất cứ thủ đoạn tra tấn dã man, tàn ác nào.
Nhưng chị vẫn không hé răng khai dù chỉ nữa lời.
Tháng 10/1958, chị bị tra tấn đến kiệt sức. Bọn chúng nghĩ rằng chị đã ch*t nên mang xác chị vứt vào khu nghĩa địa. Chị may mắn thoát chết thần kỳ, đêm đến được đồng đội lẽn vào mang về.
Sau đó chị Lý được đưa ra
Bắc, điều trị tại bệnh viện
Hữu nghị Việt Xô. Tình trạng sức khoẻ lúc này vô cùng yếu, trên người chi chít 42 vết thương liên tục ri m*u, đầu v* bị cắt còn loét nham nhở, bộ phận sinh dục chảy m*u không ngừng, cân nặng chỉ còn vỏn vẹn 26kg.
Chính quyền Việt Nam Cộng
Hòa biết chị còn sống, để che giấu tội ác dã man, chúng đã tổ chức truy nã gắt gao nhằm thủ tiêu cho bằng được, nhưng thất bại. Tại bệnh viện Hữu nghị Việt Xô chị được đội ngũ y, bác sĩ điều trị tận tình, nên sức khỏe dần hồi phục.
Đồng đội liên khu lập đơn với 2 ngàn chữ ký gửi Uỷ ban quốc tế phản đối sự dã man của Mỹ và VNCH với chị Trần Thị Lý.
Sau khi biết tin, trong 10 ngày đã có 39 đoàn khách quốc tế và 62 đoàn đăng ký đến thăm chị tại bệnh viện.
Bác Tôn Đức Thắng nghe tin cũng đến thăm chi, ngồi bên giường bệnh bác cầm tay chị nhẹ nhàng nói: "Đảng Cộng sản Pháp và kiểu bảo ở Pháp đã gửi cho con một số tiền lớn".
Chị cảm động vô cùng, cảm ơn bác. Rồi cầm phong bì tiền lên, chi ghi phía ngoài dòng chữ: "Tôi xin gửi tặng tất cả số tiền này, tặng cho các cháu miền Nam" Ký tên, Trần Thị Lý.
Chứng kiến cảnh đó, bác Tôn và mọi người thương chị mà không cầm được nước mắt.
Khi nhà thơ Tố Hữu đến thăm chị Lý, ông cũng đã khóc rất nhiều vì quá xúc động. Tháng 12/1958, bài thơ "Người con gái Việt Nam" của ông ra đời (sau đó được dịch ra nhiều thứ tiếng), gây xúc động lòng người và là tâm điểm chú ý của dư luận quốc tế.
Nhà thơ Tố Hữu viết:
"Tặng chị Trần Thị Lý anh dũng!"
"Em là ai? Cô gái hay nàng tiên
Em có tuổi hay không có tuổi Mái tóc em đây hay là mầy là suối
Đôi mắt em nhìn hay chớp lửa đêm giồng Thịt da em hay là sắt là đồng?
Cho tôi hôn bản chân em lạnh ngắt
Cho tôi nâng bản tay em nắm chặt
ôi bàn tay như đôi lá còn xanh
Trên mình em đau đớn cả thân cành!
Tỉnh lại em ơi, qua rồi cơn ác mộng
Em đã sống lại rồi, em đã sống!
Điện giật, dùi đâm, dao cắt, lửa nung Không giết được em, người con gái anh hùng!
Ôi trái tim em, trải tim vĩ đại
Còn một giọt máu tươi còn đập mãi Không phải cho em.
Cho Lễ phải trên đời Cho quê hương em. Cho Tổ quốc, loài người!
Từ cõi chết, em trở về, chói lợi Như buổi em đi, ngọn cờ đỏ gọi
Em trở về, người con gái quang vinh
Cả Nước ôm em, khúc ruột của mình.
Em đã sống, bởi vì em đã thẳng
Cả Nước bên em, quanh giường nệm trắng Hát cho em nghe như tiếng mẹ ngày xưa Sông Thu Bồn giọng hát đò đưa...
Cả Nước cho em, cho em tất cả
Máu tiếp máu, cho lại hồng đôi má
Cho mái tóc em xanh lại ngày xuân
Cho thịt da em lại nở trắng ngần!
Em sẽ đứng trên đôi chân tuổi trẻ
Đôi gót đỏ lại trở về quê mẹ
Em sẽ đi, trên đường ấy thênh thang
Như những ngày xưa, rực rỡ sao vàng!
Ôi đôi mắt của em nhìn, rất đẹp
Hãy sáng mãi niềm tin tươi ánh thép
Như quê em gò nổi Kỳ Lam
Hỡi em, người con gái Việt Nam!
Tố Hữu
Trong thời gian dưỡng bệnh tại Hà Nội, chị Lý có tình cảm với một thương binh đồng hương. Hai anh chị có một đám cưới đơn xơ.
Nhưng do di chứng trong quá khứ bị tra tấn, chị đã mất đi thiên chức làm mẹ.
Người con gái Việt Nam, kiên cường bất khuất khiến bạn bè quốc tế khâm phục ngày ấy, giờ đã đi xa. Nhưng tên tuổi của chị Trần Thị Lý sẽ còn sống mãi với thời gian góp phần làm rạng ngời thêm chủ nghĩa Anh hùng Cách mạng.


