Bài viết

NGƯỜI CON GÁI ANH HÙNG – VÕ THỊ SÁU

Phú Thọ24/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng đấu tranh giành độc lập cho dân tộc, đất nước ta đã sinh ra biết bao anh hùng – những con người bình dị mà phi thường.
Nhưng giữa hàng triệu người con đất Việt, có một đóa hoa tuổi xuân rực cháy giữa thời hoa lửa, để lại hình ảnh không thể phai mờ trong lòng bao thế hệ – đó là chị Võ Thị Sáu, cô gái anh hùng đất Đất Đỏ – Bà Rịa.

Võ Thị Sáu sinh năm 1933, trong một gia đình nghèo ở xã Phước Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Từ nhỏ, chị đã chứng kiến cảnh quê hương mình chìm trong khói lửa, nhân dân bị áp bức, bắt bớ, tra tấn. Khi mới 14 tuổi, chị đã làm liên lạc cho cách mạng, mang thư, chuyển lương thực cho bộ đội. Một lần, khi đi giao tin, chị tận mắt thấy giặc Pháp bắn hại dân lành. Căm phẫn, cô gái nhỏ ấy đã ném lựu đạn vào tên chỉ huy thực dân, diệt được kẻ thù, rồi nhanh chóng rút lui. Lúc ấy, chị mới 15 tuổi – tuổi mà nhiều cô gái khác còn đang học chữ, tập thêu. Nhưng với chị, tuổi mười lăm đã là tuổi cầm vũ khí bảo vệ quê hương.

Sau đó, trong một lần hoạt động, chị bị địch bắt. Bọn chúng tra tấn dã man, đánh đập suốt nhiều ngày, hòng moi ra bí mật của tổ chức cách mạng.
Nhưng trước những trận đòn tàn bạo ấy, chị vẫn im lặng, kiên cường, chỉ đáp lại bằng ánh mắt cứng rắn và nụ cười bình thản.

Khi bị đưa ra tòa án quân sự, viên quan tòa ngạo mạn hỏi:

“Cô còn nhỏ, sao lại đi chống lại nước Pháp văn minh?”

Chị Sáu bình tĩnh đáp:

“Vì nước Pháp của ông đến đây giết hại đồng bào tôi. Tôi chỉ chống lại kẻ xâm lược!”

Lời nói ấy khiến cả phiên tòa im phăng phắc. Cuối cùng, giặc kết án tử hình cô gái mười bảy tuổi. Ngày 23 tháng 1 năm 1952, tại Côn Đảo, chị bị dẫn ra pháp trường. Trước giờ phút cuối cùng, chị vẫn hiên ngang bước đi, không hề run sợ. Người lính gác hỏi:

“Cô có muốn nói gì không?”

Chị mỉm cười, nói nhẹ nhàng:

“Tôi chỉ tiếc là chưa được sống nhiều hơn để chiến đấu cho Tổ quốc. Nếu được sống lần nữa, tôi vẫn chọn con đường này.”

Trước khi bị trói vào cột, chị cất cao giọng hát bài: “Ta hiên ngang bước đi,giữa vòng đạn bom quân thù. Hồn ta bay theo đất nước, Dẫu thân này hóa tro tàn…”

Những tiếng hát ấy vang lên giữa Côn Đảo, giữa biển trời mênh mông, khiến những người chứng kiến không ai cầm được nước mắt. Viên lính Pháp thực hiện mệnh lệnh cũng cúi đầu, run rẩy, không dám nhìn vào đôi mắt của cô gái Việt Nam bé nhỏ mà kiên cường ấy. Chị hy sinh khi mới 19 tuổi, tuổi đẹp nhất của đời người. Nhưng ánh sáng của chị thì không bao giờ tắt.

Hơn nửa thế kỷ trôi qua, tên tuổi Võ Thị Sáu vẫn được khắc ghi trong trái tim người dân Việt Nam. Hình ảnh cô gái nhỏ với mái tóc buộc gọn, ánh mắt kiên cường và giọng hát trong trẻo trước pháp trường đã trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước, của tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.

Mỗi khi giai điệu “Biết ơn chị Võ Thị Sáu” vang lên, bao thế hệ học trò lại bồi hồi, xúc động, thấy lòng mình sáng hơn, tự hào hơn, và càng trân quý hơn hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn