Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI CON GÁI BÊN BỜ SÔNG LUỘC

NGƯỜI CON GÁI BÊN BỜ SÔNG LUỘC

Hưng Yên17/09/2026Đoàn trường Cao đẳng Lạng Sơn (Đoàn trường Cao đẳng Lạng Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI CON GÁI BÊN BỜ SÔNG LUỘC

Có một thời, những con đường làng không chỉ có dấu chân người đi chợ.

Trên những con đường đất ấy còn có dấu chân của những người du kích.

Họ đi trong đêm.

Không đèn.

Không tiếng nói lớn.

Mỗi người mang theo một nhiệm vụ và một niềm tin rằng quê hương rồi sẽ có ngày bình yên.

Trong số những người phụ nữ ấy có Nguyễn Thị Chiên.

Chị sinh năm 1930 tại xã Tán Thuật, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình.

Một cô gái của đồng quê.

Một người phụ nữ mà nếu không có chiến tranh, có lẽ cuộc đời chị cũng sẽ gắn với ruộng đồng, với những mùa lúa và mái nhà nhỏ bên quê.

Nhưng lịch sử đã đưa chị đến một con đường khác.


Những năm kháng chiến chống Pháp, quê hương chị thường xuyên phải đối mặt với những cuộc càn quét.

Người dân phải sống trong cảnh cảnh giác từng ngày.

Ban ngày làng quê tưởng như bình thường.

Nhưng khi màn đêm buông xuống, những người du kích lại âm thầm hoạt động.

Nguyễn Thị Chiên tham gia du kích khi tuổi đời còn rất trẻ.

Chị làm nhiệm vụ liên lạc, nắm tình hình và chiến đấu.

Có những lần chị phải cải trang để vượt qua sự kiểm soát của địch.

Có những lần phải đối mặt với nguy hiểm ngay trên chính quê hương mình.

Nhưng người con gái ấy không lùi bước.


Một lần, trong một trận chiến đấu ác liệt, lực lượng địch tiến vào khu vực.

Những người du kích tổ chức chống trả.

Tiếng súng vang lên giữa làng quê.

Nguyễn Thị Chiên cùng đồng đội chiến đấu.

Trong lúc giao tranh, chị bị thương.

Nhưng chị vẫn tiếp tục.

Đối với chị lúc ấy, phía sau không chỉ là đồng đội.

Mà còn là những người dân trong làng.

Là những mái nhà.

Là những cánh đồng.

Là quê hương mà chị đã lớn lên.


Chiến tranh không biến chị thành một người không biết sợ.

Nó chỉ khiến chị hiểu rằng có những lúc con người phải vượt qua nỗi sợ của chính mình.

Người phụ nữ ấy đã nhiều lần tham gia chiến đấu, góp phần bảo vệ cơ sở cách mạng và nhân dân.

Những chiến công của chị sau này được ghi nhận.

Nhưng có lẽ điều đáng nhớ nhất vẫn là hình ảnh một cô gái nông thôn đứng giữa chiến tranh mà không chịu khuất phục.


Năm 1952, tại Đại hội Chiến sĩ thi đua và Cán bộ gương mẫu toàn quốc lần thứ nhất, Nguyễn Thị Chiên được tuyên dương.

Chị trở thành nữ Anh hùng Quân đội đầu tiên của Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Nhưng nếu nhìn vào cuộc đời chị trước khi được vinh danh, người ta sẽ thấy một điều rất khác.

Không có sân khấu.

Không có ánh đèn.

Không có những tiếng vỗ tay.

Chỉ có một người con gái trẻ cùng đồng đội đi qua những năm tháng nguy hiểm nhất.


Tôi từng nghĩ những người anh hùng chắc hẳn phải là những con người đặc biệt ngay từ đầu.

Nhưng câu chuyện của Nguyễn Thị Chiên khiến tôi nghĩ khác.

Anh hùng có thể bắt đầu từ một người rất bình thường.

Một cô gái lớn lên ở làng quê.

Một người biết nhớ nhà.

Biết sợ hãi.

Biết đau.

Nhưng khi quê hương cần,

chị vẫn bước lên.

Có lẽ điều làm nên một người anh hùng không phải là họ không biết sợ.

Mà là họ không để nỗi sợ quyết định thay mình.


Rồi chiến tranh kết thúc.

Những tiếng súng dần lùi xa.

Những cánh đồng Thái Bình lại xanh.

Người dân trở về với cuộc sống bình thường.

Những cô gái trẻ lại mặc áo mới trong ngày hội làng.

Những đứa trẻ lại chạy trên những con đường quê.

Cuộc sống tưởng như chưa từng có chiến tranh.

Nhưng những người đã đi qua chiến tranh hiểu rằng sự bình yên ấy quý giá đến nhường nào.

Nguyễn Thị Chiên cũng vậy.

Chị đã đi qua những năm tháng mà mỗi ngày có thể là một ngày cuối cùng.

Để rồi sau đó được nhìn thấy quê hương trở lại những ngày yên bình.


Có một điều khiến tôi xúc động khi nghĩ về thế hệ ấy.

Họ không chiến đấu để trở thành anh hùng.

Họ chiến đấu vì những điều rất gần gũi.

Vì mẹ.

Vì cha.

Vì làng quê.

Vì những người mình yêu thương.

Và vì một đất nước mà họ muốn được nhìn thấy tự do.

Danh hiệu anh hùng đến sau này.

Còn sự lựa chọn thì đã có từ những ngày đầu.


Ngày hôm nay, khi đứng giữa một đất nước hòa bình, chúng ta thường nói về “ước mơ tuổi trẻ”.

Ước mơ của chúng ta có thể là trở thành bác sĩ.

Là giáo viên.

Là kỹ sư.

Là doanh nhân.

Là một người làm nghệ thuật.

Chúng ta có quyền lựa chọn.

Có quyền thất bại rồi làm lại.

Có quyền đi xa để tìm kiếm tương lai.

Đó là những điều rất bình thường.

Nhưng với thế hệ Nguyễn Thị Chiên,

được sống một cuộc đời bình thường đã từng là một ước mơ lớn.


Thời gian trôi đi.

Những người trẻ của năm 1950 đã trở thành những người già.

Những người từ

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn