Người con gái bên cung đường 12A
Trên tuyến đường 12A qua Quảng Bình cũ, những người thanh niên xung phong từng ngày đối mặt với bom đạn để giữ cho con đường nối liền hậu phương và tiền tuyến. Câu chuyện về một nữ thanh niên xung phong năm xưa tái hiện những năm tháng tuổi trẻ đã gửi lại giữa núi rừng, nơi mỗi đoạn đường đều ghi dấu sự hy sinh thầm lặng.
Bà vẫn nhớ rất rõ ngày đầu tiên đặt chân lên cung đường 12A.
Khi ấy, bà chỉ là một cô gái tuổi đôi mươi.
Mang theo trong lòng sự háo hức của tuổi trẻ và một niềm tin giản dị rằng mình đang làm một việc có ý nghĩa cho đất nước.
Không ai nghĩ những năm tháng phía trước lại gian khổ đến vậy.
Đường 12A qua Quảng Bình cũ khi ấy là một trong những tuyến đường quan trọng phục vụ vận chuyển, chi viện cho chiến trường.
Nơi đây núi cao, vực sâu.
Mùa nắng thì bụi đỏ phủ đầy.
Mùa mưa thì đường trơn, lầy lội.
Nhưng khó khăn lớn nhất vẫn là những trận đánh phá liên tục của máy bay địch.
Bà cùng đồng đội nhận nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến đường.
Công việc mỗi ngày là san lấp hố bom, sửa đường, hướng dẫn xe qua những đoạn nguy hiểm và hỗ trợ các đơn vị khi cần thiết.
Có những ngày vừa hoàn thành việc sửa chữa, bom lại tiếp tục đánh xuống.
Mặt đường vừa được san phẳng lại xuất hiện những hố sâu.
Nhưng không ai nản chí.
Bởi mọi người đều hiểu rằng nếu con đường bị gián đoạn, nhiệm vụ chung sẽ bị ảnh hưởng.
Bà kể, điều khiến bà nhớ nhất là những buổi làm việc trong đêm.
Khi ánh sáng phải được che kín.
Khi tiếng nói chuyện cũng phải nhỏ hơn bình thường.
Mọi người làm việc dưới bầu trời đầy nguy hiểm nhưng vẫn động viên nhau bằng những câu chuyện rất đời thường.
Có người kể về quê nhà.
Có người nhắc về cha mẹ.
Có người chỉ mong một ngày được trở về ăn một bữa cơm bình yên.
Những ước mơ ấy rất giản dị.
Nhưng lại là nguồn động lực giúp họ tiếp tục.
Một lần, sau một trận bom lớn, một đoạn đường bị hư hỏng nghiêm trọng.
Một đoàn xe đang chờ phía sau.
Nếu không sửa kịp, hành trình sẽ bị chậm lại.
Cả đội lập tức bắt tay vào công việc.
Người xúc đất.
Người chuyển đá.
Người kiểm tra từng đoạn đường.
Trong số đó có một nữ đồng đội của bà bị thương nhẹ ở tay.
Mọi người bảo chị nghỉ.
Nhưng chị chỉ băng tạm vết thương rồi tiếp tục.
Chị nói:
"Đường còn phải đi."
"Việc còn phải làm."
Câu nói ấy sau này bà vẫn nhớ.
Bởi đó chính là tinh thần của những người thanh niên xung phong năm ấy.
Họ không xem mình là những người đặc biệt.
Họ chỉ nghĩ rằng mình đang làm phần việc của mình.
Sau ngày hòa bình, bà trở về quê.
Những năm tháng ở đường 12A dần lùi xa.
Nhưng trong căn nhà nhỏ, bà vẫn giữ một chiếc khăn cũ từng dùng khi làm nhiệm vụ.
Chiếc khăn đã bạc màu.
Không còn giá trị sử dụng.
Nhưng mỗi lần cầm lên, bà lại nhớ đến những người từng cùng mình đứng giữa núi rừng.
Có người đã trở về.
Có người không còn cơ hội nhìn thấy ngày hòa bình.
Nhiều năm sau, bà có dịp trở lại cung đường năm xưa.
Con đường đã rộng hơn.
Xe cộ đi lại đông hơn.
Những nơi từng là trọng điểm bom đạn nay đã khoác lên mình diện mạo mới.
Bà đứng bên đường rất lâu.
Không phải vì nhớ những gian khổ.
Mà vì nhớ những con người.
Bà nói:
"Ngày đó chúng tôi còn trẻ."
"Chúng tôi chỉ nghĩ làm sao hoàn thành nhiệm vụ."
"Không ai nghĩ sau này mình sẽ được nhớ đến."
Có lẽ đó chính là vẻ đẹp của một thế hệ.
Họ làm những việc lớn lao bằng suy nghĩ rất bình thường.
Họ chịu đựng gian khó mà không kể công.
Họ đặt trách nhiệm với đất nước lên trên những mong muốn riêng của bản thân.
Hôm nay, đường 12A đã trở thành một tuyến giao thông quan trọng trong cuộc sống hòa bình.
Những chiếc xe đi qua không còn phải né tránh bom đạn.
Những người trẻ đi trên con đường ấy có thể không biết từng có những cô gái tuổi đôi mươi đã từng đứng nơi đây giữa mưa bom để giữ cho đường không bị tắc.
Nhưng lịch sử vẫn luôn ghi nhớ.
Bởi mỗi con đường của hòa bình đều được tạo nên từ dấu chân của những con người đã từng đi qua gian khổ.
Và trong ký ức của bà, cung đường 12A mãi là nơi lưu giữ một phần tuổi trẻ đẹp nhất của cuộc đời.
Một tuổi trẻ đã cháy hết mình trong thời hoa lửa.



