NGƯỜI CON GÁI BÊN DÒNG NGÀN PHỐ- HỒ THỊ CÚC
Tác giả: Nguyễn Thị Quỳnh Anh Lớp: K15A.SPVAN Trường Đại Học Hải Dương
Bên dòng Ngàn Phố hiền hòa của quê hương Hương Sơn, Hà Tĩnh, trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, có một người con gái đã gửi lại tuổi xuân của mình cho Tổ quốc – Hồ Thị Cúc, một nữ thanh niên xung phong thuộc lực lượng làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn. Câu chuyện về chị gắn liền với những năm tháng khói lửa tại Ngã ba Đồng Lộc, nơi từng được ví như “tọa độ lửa” bởi những trận bom đánh phá dữ dội của máy bay Mỹ. Hồ Thị Cúc sinh năm 1950 tại xã Sơn Lễ, huyện Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh, trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, cũng như bao thanh niên thời ấy, chị mang trong mình khát vọng được góp sức cho quê hương. Rời mái nhà thân thuộc bên dòng Ngàn Phố, người con gái trẻ lên đường gia nhập lực lượng thanh niên xung phong, đến với những cung đường đầy bom đạn.
Công việc của Hồ Thị Cúc và đồng đội không phải là những trận đánh trực tiếp với quân địch, nhưng lại có ý nghĩa đặc biệt đối với chiến trường. Các chị làm nhiệm vụ san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm giao thông, giúp những đoàn xe chở bộ đội, vũ khí, lương thực và hàng hóa có thể vượt qua những trọng điểm bị đánh phá. Ở Đồng Lộc, mỗi mét đường được khôi phục đều có thể quyết định việc một đoàn xe có vượt qua được trọng điểm hay không. Bom vừa dứt, các cô gái lại cầm cuốc, cầm xẻng lao ra mặt đường. Đất đá còn nóng vì bom, máy bay địch có thể quay lại bất cứ lúc nào, nhưng các chị vẫn bám trụ. Chính sự gan dạ ấy đã biến những công việc tưởng như thầm lặng thành một chiến công lớn: giữ cho mạch máu giao thông nối hậu phương với tiền tuyến không bị cắt đứt.
Trong những ngày tháng ở Đồng Lộc, Hồ Thị Cúc cùng đồng đội phải đối mặt với một trong những thử thách khắc nghiệt nhất của chiến tranh. Những trận bom liên tiếp làm mặt đất rung chuyển, đường sá bị cày xới, hố bom chồng lên hố bom. Có những lúc sự sống chỉ cách cái chết trong gang tấc. Thế nhưng điều làm nên vẻ đẹp của người nữ thanh niên xung phong chính là dù biết hiểm nguy, họ vẫn hoàn thành nhiệm vụ. Với Hồ Thị Cúc, lòng yêu nước không nằm trong những lời nói lớn lao mà thể hiện qua từng nhát cuốc, từng xẻng đất, từng giờ phút bám đường. Mỗi lần con đường được thông, mỗi đoàn xe tiếp tục lăn bánh cũng là một phần đóng góp của những người con gái trẻ nơi đây cho chiến trường miền Nam.
Nhưng chiến tranh không cho phép những người trẻ ấy có một cuộc đời bình thường. Ngày 24 tháng 7 năm 1968, Hồ Thị Cúc cùng chín nữ thanh niên xung phong trong Tiểu đội 4, Đại đội 552 làm nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc. Trong ngày hôm đó, máy bay Mỹ liên tục đánh phá. Khoảng 16 giờ 30 phút, một trận bom dữ dội đã đánh trúng khu vực các cô đang trú ẩn. Căn hầm bị đất đá vùi lấp, mười cô gái đã anh dũng hy sinh. Hồ Thị Cúc ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại phía sau quê hương Hương Sơn, dòng Ngàn Phố và những người thân yêu.
Sự hy sinh của Hồ Thị Cúc và chín đồng đội không phải là sự hy sinh vô nghĩa. Trong hoàn cảnh chiến tranh, việc giữ cho tuyến đường qua Đồng Lộc được thông suốt có ý nghĩa sống còn đối với hoạt động chi viện chiến trường. Những nữ thanh niên xung phong không trực tiếp tiêu diệt quân địch, nhưng họ đã đánh thắng sự phá hoại của bom đạn bằng ý chí bám đường, biến những hố bom thành những đoạn đường được khôi phục, biến sự hiểm nguy thành động lực để tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ. Chiến công của Hồ Thị Cúc vì thế là chiến công của lòng dũng cảm, của sự tận tụy và của tinh thần sẵn sàng hy sinh vì nhiệm vụ chung.
Hình ảnh Hồ Thị Cúc càng trở nên xúc động bởi chị là một người con gái của miền quê Hà Tĩnh, lớn lên bên dòng Ngàn Phố, nơi những làng quê thanh bình tưởng như rất xa chiến tranh. Chị đã rời quê khi tuổi đời còn trẻ để đến nơi bom đạn ác liệt nhất. Dòng Ngàn Phố từng chứng kiến tuổi thơ của chị, còn Ngã ba Đồng Lộc lại trở thành nơi lưu giữ tuổi thanh xuân và sự hy sinh của chị. Hai địa danh ấy như nối liền hai phần cuộc đời: một bên là quê hương thân thuộc, một bên là chiến trường nơi chị đã hiến dâng tuổi trẻ cho đất nước.
Ngày nay, khi đứng trước khu di tích Ngã ba Đồng Lộc, nhắc đến Hồ Thị Cúc, người ta không chỉ nhớ đến một nữ thanh niên xung phong đã hy sinh, mà còn nhớ đến cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sống trong những năm tháng “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Họ đã chọn con đường khó khăn nhất khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo niềm tin rằng một ngày đất nước sẽ hòa bình. Hồ Thị Cúc – người con gái bên dòng Ngàn Phố – đã không trở về với quê hương, nhưng chị đã để lại tuổi xuân của mình trên mảnh đất Đồng Lộc. Sự hy sinh ấy trở thành một phần bất tử của lịch sử, nhắc nhở các thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình và ghi nhớ những người đã dùng chính tuổi trẻ của mình để bảo vệ con đường đi tới ngày độc lập.


