Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI CON GÁI BÊN DÒNG SÔNG THẠCH HÃN

Cà Mau05/08/2026Xã Lâm Giang (Đoàn xã Lâm Giang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày tháng 7, dòng sông Thạch Hãn thường mang một vẻ đẹp rất lạ. Nước sông lặng lẽ trôi qua những bãi bồi, hàng cây ven bờ xanh ngắt, phía xa là những mái nhà bình yên của thành phố Quảng Trị.

Nhưng hơn nửa thế kỷ trước, nơi đây từng là một trong những chiến trường khốc liệt nhất.

Trong những ngày chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972, có biết bao người lính, thanh niên xung phong, dân công và cán bộ đã vượt sông để đưa người, đưa hàng vào trận địa.

Trong số đó có những người con gái tuổi đời còn rất trẻ.

Lê Thị Tuyết là một trong những cái tên được nhắc đến khi nói về những người phụ nữ đã góp sức cho chiến trường Quảng Trị.

Người con gái ấy đến với cuộc chiến khi tuổi xuân còn ở phía trước. Công việc của những nữ chiến sĩ, dân công nơi đây không chỉ là một nhiệm vụ cụ thể. Đó có thể là vận chuyển thương binh, đưa lương thực, chuyển thư từ hoặc hỗ trợ các đơn vị chiến đấu.

Đêm xuống, dòng Thạch Hãn trở nên tối đen. Những người làm nhiệm vụ phải dựa vào kinh nghiệm và sự bình tĩnh để vượt qua dòng nước.

Có những chuyến đi thành công.

Có những chuyến đi không bao giờ trở lại.

Quảng Trị năm 1972 là nơi mà mỗi mét đất đều thấm đẫm sự hy sinh.

Những người trẻ tuổi như Lê Thị Tuyết bước vào chiến trường với hành trang không nhiều. Có khi chỉ là một chiếc ba lô, vài bộ quần áo và những kỷ vật nhỏ của gia đình.

Nhưng trong lòng họ có một niềm tin rất lớn: đất nước rồi sẽ có ngày hòa bình.

Chiến tranh không cho họ cơ hội chứng kiến ngày ấy.

Họ nằm lại trên mảnh đất Quảng Trị khi tuổi đời còn rất trẻ.

Ngày nay, đứng bên dòng Thạch Hãn, người ta khó có thể hình dung được những gì từng xảy ra nơi đây.

Nước sông vẫn chảy.

Hoa vẫn nở.

Trẻ em vẫn đến trường.

Những con đường hiện đại nối liền các vùng quê.

Nhưng dưới lớp đất bình yên ấy là ký ức của một thời mà mỗi chuyến vượt sông đều có thể là chuyến đi cuối cùng.

Những người như Lê Thị Tuyết đã không trở về.

Nhưng họ để lại một câu hỏi cho thế hệ hôm nay:

Chúng ta phải sống như thế nào để xứng đáng với tuổi trẻ mà họ đã gửi lại cho đất nước?

Có lẽ câu trả lời không nằm ở những điều quá lớn lao.

Đó là biết trân trọng hòa bình, biết yêu quê hương, sống có trách nhiệm và không thờ ơ trước những giá trị mà cha anh đã đánh đổi bằng cả cuộc đời.

Mỗi tháng Bảy, khi những nén hương được thắp bên Thành cổ Quảng Trị, người ta lại nhớ tới những người đã nằm xuống.

Dòng Thạch Hãn vẫn chảy về phía biển.

Và cùng với dòng sông ấy, ký ức về những người con đã hy sinh cho Tổ quốc vẫn chảy mãi trong lòng dân tộc.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn