NGƯỜI CON GÁI BÊN DÒNG SÔNG TRÀ
Những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Mỹ, vùng trung Trung Bộ chìm trong bom đạn. Dòng sông Trà Bồng hiền hòa ngày nào trở thành chứng nhân của biết bao mất mát, hy sinh. Ở đó có câu chuyện về Lan, cô gái mới mười tám tuổi, dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi mắt lúc nào cũng sáng lên niềm tin vào thắng lợi. Lan là giao liên của xã. Công việc của cô là vượt rừng, băng đèo, đưa thư mật và thuốc men cho lực lượng du kích. Con đường ấy phải đi thật nhanh, thật khẽ, bởi chỉ một tiếng sột soạt cũng có
Những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Mỹ, vùng trung Trung Bộ chìm trong bom đạn. Dòng sông Trà Bồng hiền hòa ngày nào trở thành chứng nhân của biết bao mất mát, hy sinh. Ở đó có câu chuyện về Lan, cô gái mới mười tám tuổi, dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi mắt lúc nào cũng sáng lên niềm tin vào thắng lợi.
Lan là giao liên của xã. Công việc của cô là vượt rừng, băng đèo, đưa thư mật và thuốc men cho lực lượng du kích. Con đường ấy phải đi thật nhanh, thật khẽ, bởi chỉ một tiếng sột soạt cũng có thể đánh đổi bằng cả mạng sống. Thế nhưng Lan vẫn cười:
“Đất mình mà sợ chúng nó à? Mình không đi thì anh em ngoài kia chờ ai?”
Một buổi chiều tháng tám, mây đen kéo xuống, máy bay Mỹ gầm rú. Đồn địch ven sông đang càn quét dữ dội. Lan nhận nhiệm vụ mang tài liệu quan trọng lên căn cứ. Bất chấp nguy hiểm, cô ôm túi tài liệu, luồn qua từng vạt rừng rậm. Đang men theo bờ suối, tiếng trực thăng bất ngờ xuất hiện. Chúng quần thảo, bắn xối xả xuống cánh rừng nơi Lan đang đứng.
Cô chạy. Chân trượt trên đá, áo bị quệt rách bởi bụi cây gai, nhưng Lan vẫn giữ chặt tài liệu trước ngực. Phía trước là bãi tranh lớn – chỉ cần vượt qua, cô sẽ đến được nơi an toàn. Nhưng một quả rocket nổ chát chúa ngay sau lưng, sức ép hất Lan ngã xuống. Máu rỉ ra, đôi chân tê dại. Tiếng giày lính Mỹ đang xé nát bụi cây mỗi lúc một gần.
Lan nghiến răng, xé tấm áo lót, buộc chặt vết thương rồi cố gượng đứng dậy. Trong khoảnh khắc sinh tử, cô ôm chặt tài liệu, lao xuống dòng sông Trà cuộn xiết. Dòng nước lạnh buốt, từng cơn đau như cắt vào da thịt, nhưng Lan vẫn cố bơi, vừa bơi vừa nghĩ:
“Mình mà bỏ cuộc thì anh em trên căn cứ sẽ ra sao?”
Khi trời sẩm tối, những người du kích ở bến nước phát hiện Lan. Cô được đưa lên bờ, người tím tái, hơi thở đứt quãng, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt túi tài liệu. Và trước khi đôi mắt khép lại, Lan mỉm cười:
“Em… hoàn thành nhiệm vụ rồi…”
Tài liệu mà Lan mang theo hôm đó giúp đơn vị chủ động tránh khỏi cuộc càn lớn và chuẩn bị lực lượng đánh thắng trận phục kích nổi tiếng ở đèo Đá Trắng. Chiến công ấy có phần máu xương của cô gái tuổi mười tám.
Nhân dân trong vùng gọi Lan là
“Người con gái bên dòng sông Trà”,
như một biểu tượng của lòng quả cảm, của những con người đã lấy tuổi trẻ, niềm tin và cả máu mình để đổi lấy độc lập cho Tổ quốc.



