NGƯỜI CON GÁI BÊN KHUNG CỬA
Nguyễn Thị Yến Nhi
Một cô gái thường đứng bên khung cửa mỗi chiều để chờ anh trai trở về.
Ngày anh đi, anh nói:
“Chiều nào em cũng phải học nhé.”
Cô hỏi:
“Bao giờ anh về?”
Anh cười:
“Đến lúc em cao bằng anh.”
Cô bé tin lời.
Mỗi khi nghe tiếng xe ngoài đường, cô lại chạy ra cửa.
Nhưng nhiều năm trôi qua, cô vẫn chưa cao bằng anh.
Bởi cô lớn lên, còn anh thì mãi dừng lại ở tuổi thanh xuân.
Gia đình nhận được tin anh hy sinh khi cô đã trở thành thiếu nữ.
Cô đứng bên khung cửa rất lâu.
Cô nhớ câu nói ngày anh đi.
“Đến lúc em cao bằng anh.”
Sau này, cô cao hơn anh trong bức ảnh.
Nhưng người anh không thể nhìn thấy.
Cô học tập, làm việc, lập gia đình.
Mỗi khi trở về nhà cũ, cô vẫn nhìn ra khung cửa.
Không phải để chờ nữa.
Mà để nhớ.
Cô kể cho con mình:
“Ngày trước mẹ từng đứng ở đây chờ cậu.”
Đứa trẻ hỏi:
“Cậu có về không?”
Cô đáp:
“Không. Nhưng cậu vẫn ở đây.”
Cô chỉ vào bức ảnh.
Một người có thể không còn hiện diện trong cuộc sống bằng hình hài, nhưng vẫn tồn tại trong ký ức của gia đình.
Khung cửa ngày ấy vẫn còn.
Ánh nắng chiều vẫn chiếu qua.
Chỉ có cô bé năm nào đã lớn lên.
Và lời hẹn của người anh đã trở thành một câu chuyện được kể qua nhiều thế hệ.



