NGƯỜI CON GÁI BIẾN THÀNH CỘT ĐÈN BIỂN
Câu chuyện về lòng dũng cảm phi thường của một nữ giao liên tuổi đôi mươi, người đã tự biến mình thành một cột mốc sống giữa bãi mìn để dẫn đường cho đoàn xe vận tải của quân ta vượt qua trận địa phục kích.
Trong chiến dịch Bình Giã năm 1964, bà Lê Thị Kim Tiến khi đó là một cô gái giao liên thuộc mảnh đất miền Đông gian lao mà anh dũng. Nhiệm vụ của bà là thông thuộc các lối đi trong rừng, tránh các bãi mìn của địch để dẫn các đoàn xe chở vũ khí từ căn cứ ra tiền tuyến.
Một đêm mưa tầm tã, bà Tiến nhận lệnh dẫn một đoàn xe xích kéo pháo hạng nặng vượt qua một thung lũng hẹp. Đáng nói, địch vừa cho máy bay rải thảm một loại mìn mới (mìn lá, mìn bướm) có màu sắc lẫn vào cỏ cây, rất khó phát hiện trong đêm.
Khi đoàn xe đang bò từng mét một trong bóng tối, một quả pháo sáng từ đồn địch chợt bùng lên. Bà Tiến phát hiện ra chiếc xe đi đầu đang lao thẳng về phía một bãi mìn dày đặc ngay trước mặt. Tiếng động cơ xe quá lớn, nếu hét lên thì tài xế sẽ không nghe thấy, còn nếu chạy lại chặn xe thì sẽ làm lộ đội hình dưới ánh pháo sáng.
Không một chút do dự, bà Tiến liền cởi chiếc khăn rằn sọc trắng đen đang quàng trên cổ – vật bất ly thân của các chiến sĩ miền Nam – cột chặt vào chiếc gậy giao liên. Bà bất chấp nguy hiểm nhảy ra khỏi bụi rậm, đứng hiên ngang giữa bãi mìn, dùng sức lực toàn thân phất liên tục chiếc khăn rằn để ra hiệu cho xe chuyển hướng.
Bà Tiến nhớ lại: "Lúc đó tôi chỉ nghĩ, pháo mà dốc vào bãi mìn thì cả đoàn xe nổ tung, chiến dịch sẽ thất bại. Mình có chết cũng phải giữ được pháo". Người tài xế nhìn thấy bóng dáng cô gái nhỏ bé phất khăn rằn kiên quyết giữa bão đạn, lập tức bẻ lái gấp sang hướng khác.
Đoàn xe vượt qua an toàn, nhưng một mảnh đạn pháo bắn từ xa đã găm trúng chân bà Tiến khiến bà ngã gục. Khi đồng đội quay lại cứu, bà chỉ mỉm cười thều thào hỏi: "Pháo qua hết chưa anh?". Hành động đứng làm cột mốc sống của bà đêm đó đã trở thành một huyền thoại được truyền tai nhau khắp các cánh rừng miền Đông thời bấy giờ.



