NGƯỜI CON GÁI BIỆT ĐỘNG SÀI GÒN
NGƯỜI CON GÁI BIỆT ĐỘNG SÀI GÒN
Nhân chứng kể lại: Cô Lâm Thị Ngọc Diệp (Cựu chiến sĩ Biệt động Sài Gòn, cụm F100)
"Sống giữa lòng đô thị Sài Gòn những năm trước 1975, ban ngày tôi là một cô tiểu thư đài các, mặc áo dài nữ sinh đi học, tối đến là một chiến sĩ biệt động dũng cảm, mưu trí. Cuộc chiến thầm lặng này không có chiến tuyến rõ ràng, ranh giới giữa sự sống, cái chết và sự phản bội vô cùng mong manh.
Nhiệm vụ của tôi là vận chuyển vũ khí từ các vùng ven đô vào các 'hộp quẹt' (kho bí mật) trong nội thành. Tôi thường giấu lựu đạn, súng ngắn dưới đáy những giỏ xách đựng đầy hoa tươi, trái cây hoặc giả làm người đi chợ Tết. Qua các trạm kiểm soát của cảnh sát dã chiến, tim tôi đập thình thịch nhưng nét mặt vẫn phải giữ vẻ tự nhiên, kiêu kỳ của một cô gái thành thị.
Tôi nhớ nhất trận đánh vào Tòa đại sứ Mỹ năm 1968. Đêm trước trận đánh, tôi cùng các đồng chí trong cụm tập kết tại một ngôi nhà trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm. Chúng tôi lau chùi súng đạn trong im lặng. Ai cũng hiểu rằng, một khi đã nổ súng vào cơ quan đầu não của địch, cơ hội trở về là rất ít. Đồng chí chỉ huy nhìn tôi, hỏi: 'Diệp, em có sợ không?'. Tôi trả lời: 'Em chỉ sợ mình không hoàn thành nhiệm vụ'.
Trận đánh ấy diễn ra vô cùng khốc liệt. Nhiều đồng đội của tôi đã ngã xuống ngay tại trận địa. Bản thân tôi bị bắt sau đó một thời gian và bị tra tấn dã man tại nhà tù Thủ Đức, nhưng kẻ thù không thể cậy răng tôi một lời. Những năm tháng thanh xuân nồng nhiệt ấy, chúng tôi đã sống hết mình cho lý tưởng, chấp nhận làm những hạt cát vô danh lót đường cho ngày chiến thắng huy hoàng."



