NGƯỜI CON GÁI BƯỚC RA TỪ HUYỀN THOẠI 915
"Lúc đó mặt đất rung chuyển, tiếng nổ chát chúa bao trùm tất cả. Bác bị vùi lấp trong hầm trú ẩn, xung quanh là khói bụi và sức nóng nghẹt thở," bác bồi hồi nhớ lại.
1. Cơ duyên gặp gỡ người giữ lửa lịch sử Trong hành trình tìm kiếm những mảnh ghép lịch sử cho cuộc thi "Câu chuyện thời hoa lửa", tôi đã may mắn được tìm hiểu về một trong những trang sử bi tráng nhất của mảnh đất Thái Nguyên anh hùng. Qua các tư liệu và những lần tìm hiểu thực tế, tôi đã được biết đến bác Nguyễn Thị Trần – một cựu Thanh niên xung phong (TNXP) thuộc Đại đội 915 huyền thoại. Gặp bác giữa đời thường, ít ai ngờ người phụ nữ có gương mặt phúc hậu, hiền từ ấy lại chính là một trong số ít những người may mắn bước ra từ "tọa độ chết" trong đêm Noel định mệnh năm 1972 tại ga Lưu Xá.
2. Khúc tráng ca giữa lòng "Tọa độ lửa" Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, cô gái trẻ Nguyễn Thị Trần cùng hàng trăm đồng đội đã gác lại niềm riêng để gia nhập lực lượng TNXP. Với tinh thần "tất cả vì miền Nam ruột thịt", bác và đồng đội tại Đại đội 915 được giao nhiệm vụ vô cùng quan trọng: giải tỏa hàng hóa chi viện cho tiền tuyến tại khu vực ga Lưu Xá và ga Quán Triều.
Ký ức về đêm 24/12/1972 vẫn luôn là một vết sẹo không bao giờ lành trong tâm khảm của bác. Bác kể lại, vào buổi tối hôm đó, khi các chiến sĩ TNXP đang nỗ lực bốc xếp những kiện hàng quân nhu cuối cùng để kịp chuyển đi, còi báo động vang lên xé toạc màn đêm. Máy bay B-52 của địch bất ngờ ập đến, trút hàng trăm quả bom xuống khu vực ga Lưu Xá.
"Lúc đó mặt đất rung chuyển, tiếng nổ chát chúa bao trùm tất cả. Bác bị vùi lấp trong hầm trú ẩn, xung quanh là khói bụi và sức nóng nghẹt thở," bác bồi hồi nhớ lại.
Trong trận bom tàn khốc ấy, 60 đồng đội của bác đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời mới chỉ mười tám, đôi mươi. Bác Trần may mắn được cứu sống từ đống đổ nát, nhưng nỗi đau mất đi những người anh em, những người đồng đội vừa mới cùng nhau chia đôi bát cơm, cùng nhau hát vang giữa rừng già đã theo bác suốt những năm tháng sau này. Sự hy sinh của Đại đội 915 đã trở thành một biểu tượng bất tử về lòng quả cảm của thanh niên Việt Nam trên mảnh đất Thái Nguyên.
3. Cảm xúc và bài học cho thế hệ trẻ Kỹ thuật Lắng nghe câu chuyện của bác Nguyễn Thị Trần, tôi cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Những người đi trước đã đổi cả máu xương để chúng tôi có được bầu trời hòa bình như ngày hôm nay. Là một sinh viên của Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp – ngôi trường nằm ngay trên mảnh đất Thái Nguyên giàu truyền thống, tôi hiểu rằng mình đang mang trên vai trách nhiệm rất lớn.
Tinh thần của bác Trần và Đại đội 915 chính là động lực để tôi không ngừng nỗ lực trong học tập. Tôi tự hứa với bản thân sẽ quyết tâm chinh phục những kiến thức kỹ thuật khó khăn, rèn luyện tư duy sáng tạo để sau này có thể cống hiến sức trẻ, trí tuệ vào công cuộc công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước. Đó chính là cách thiết thực nhất để tri ân sự hy sinh của các thế hệ "thời hoa lửa".



