Cựu chiến binh

NGƯỜI CON GÁI COR VÀ NHỮNG CHUYẾN THÁC GHỀNH TẢI LƯƠNG: CHUYỆN VỀ CỤ NGUYỄN THỊ THỦY

Trong dòng chảy của "Thời hoa lửa", có những huyền thoại không nằm trên mặt báo, mà nằm sâu trong cánh rừng già, nơi dấu chân của những người con dân tộc Cor đã in hằn lên đá sỏi. Cụ Nguyễn Thị Thủy (sinh năm 1950) chính là một mảnh ghép kiêu hãnh như thế của lịch sử. Nay ở tuổi thượng thọ, cụ vẫn tĩnh tại sống tại thôn Làng Gạch, xã Trà Liên -TP Đà Nẵng như một cây tùng vững chãi chứng kiến sự đổi thay của đại ngàn.

Đà Nẵng03/05/2026Đinh Hoàng Tố Nữ (Trà Nú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1950, cô bé Thủy cất tiếng khóc chào đời giữa lúc khói lửa chiến tranh bắt đầu lan rộng. Lớn lên với dòng nước suối và tinh thần bất khuất của người Cor, khi vừa độ tuổi đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của người con gái, bà đã chọn khoác lên mình màu áo xanh bộ đội.

Giữa những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, bà được giao nhiệm vụ quan trọng: Vận chuyển lương thực, khí tài cho bộ đội chủ lực tại Xã Trà Nú ( Nay là xã Trà Liên bây giờ) Sức mạnh từ đôi vai trần: Không có xe cơ giới, cũng chẳng có đường mòn bằng phẳng, bà cùng đồng đội dùng gùi tre, băng rừng lội suối. Có những chuyến đi ròng rã nhiều ngày đêm, trên lưng là 30-40kg gạo, muối, thuốc men.

Những cánh rừng ở Trà Nú khi ấy không chỉ có dốc cao dựng đứng hay vắt rừng hút máu, mà còn là túi bom, túi đạn và chất độc hóa học rải xuống từ bầu trời. Cụ Thủy kể lại, có những lúc máy bay địch quần thảo trên đầu, bà phải nằm rạp xuống khe đá, ôm chặt gùi gạo như ôm đứa con của mình, bởi bà biết: “Mình có thể đói, nhưng bộ đội ở tiền tuyến không được phép thiếu ăn”.

Suốt 2 năm ròng rã trên các tuyến đường huyết mạch, bà trở thành một "mắt xích" không thể thiếu trong chuỗi cung ứng cho tiền tuyến. Trên vai là chiếc gùi nặng trĩu gạo, muối, đạn dược; dưới chân là những bãi mìn, hố bom và dốc cao dựng đứng. Có những đêm trắng băng rừng dưới làn mưa bom, bà cùng đồng đội phải dùng đôi tay trần để bám vào vách đá, giữ cho từng hạt gạo không bị ướt, từng viên đạn không bị hỏng. Sự hy sinh thầm lặng ấy đã góp phần nuôi dưỡng sức chiến đấu của quân ta giữa lòng chảo chiến trường.

Với những cống hiến đặc biệt xuất sắc trong giai đoạn này, bà đã vinh dự được trao tặng Huy chương "Vì sự nghiệp giải phóng Phụ nữ" – một minh chứng rực rỡ cho lòng quả cảm và tinh thần bất khuất của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh.

Sau ngày đất nước thống nhất (1975), cụ Thủy trở về quê hương với hành trang là những vết sẹo của thời gian và một ý chí sắt đá. Không chọn cách nghỉ ngơi, bà tiếp tục dấn thân vào công tác xã hội, giữ chức vụ Cán bộ Phụ nữ xã trong suốt hơn 15 năm. Đây là giai đoạn đầy khó khăn khi vùng cao Trà Nú còn bộn bề sau chiến tranh. Bà đi từng nhà, rà từng bản để:

- Vận động chị em phụ nữ bỏ hủ tục lạc hậu, thực hiện ăn chín uống sôi.

- Dạy cách trồng lúa nước, chăn nuôi để xóa cái đói, giảm cái nghèo.

- Làm nhịp cầu nối giữa chính quyền và người dân, giải quyết những mâu thuẫn nội bộ bằng sự thấu cảm và uy tín của một người cựu binh. 15 năm ấy, bà không chỉ là một cán bộ, mà còn là người chị, người mẹ hiền từ của chị em phụ nữ xã nhà, là ngọn đuốc thắp sáng phong trào phụ nữ tại địa phương

Đây là sự ghi nhận xứng đáng cho một đời tận hiến, không chỉ cho độc lập dân tộc mà còn cho sự bình đẳng và phát triển của phụ nữ vùng sâu, vùng xa

Không chỉ làm việc bằng kinh nghiệm và lòng nhiệt huyết, cụ Thủy còn rất coi trọng việc học hỏi để phục vụ nhân dân tốt hơn. Đáng nhớ nhất là dấu mốc năm 2005, dù đã có nhiều năm kinh nghiệm, bà vẫn miệt mài tham gia và nhận Giấy chứng nhận học lớp nghiệp vụ công tác Hội, cán bộ Hội cơ sở tại huyện Bắc Trà My. Tấm bằng ấy không chỉ là kiến thức, mà là minh chứng cho tinh thần "học tập suốt đời" của một người cán bộ hết lòng vì dân.

Dù thời gian có làm phai mờ nhiều thứ, nhưng những tấm Huy chương, Kỷ niệm chương vẫn được cụ trân trọng giữ gìn như những báu vật của cuộc đời. Chúng không chỉ là phần thưởng, mà là hiện thân của một thời "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", là niềm tự hào của dòng họ và của cả thôn Làng Gạch.

Cụ Thủy hôm nay chính là nhịp cầu nối quá khứ và hiện tại. Mỗi câu chuyện cụ kể về những năm tháng tải lương, về tình đồng chí, đồng đội dưới tán rừng Trà Liên vẫn luôn là nguồn cảm hứng mạnh mẽ cho thế hệ trẻ hôm nay về lòng yêu nước và ý chí vươn lên không ngừng.

Giờ đây, cụ Nguyễn Thị Thủy là một hội viên tiêu biểu của Hội Cựu chiến binh Việt Nam. Hình ảnh cụ bà dân tộc Cor với gương mặt phúc hậu, ánh mắt tinh anh vẫn thường xuyên có mặt trong các buổi sinh hoạt truyền thống tại địa phương.

Hôm nay, nếu có dịp ghé thăm thôn Làng Gạch, xã Trà Liên, TP Đà Nẵng, hỏi thăm cụ Thủy "tải lương", ai ai cũng biết. Cụ sống giản dị, khiêm nhường giữa con cháu và bà con lối xóm.

Chiến tranh đã lùi xa, những cung đường tải lương năm xưa nay đã được trải nhựa, những cánh rừng đại ngàn đã xanh lại màu xanh hy vọng. Nhưng với cụ Thủy, ký ức về thời "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" vẫn luôn vẹn nguyên.

"Tôi không làm gì lớn lao, tôi chỉ làm tròn bổn phận của một người con Cor với đất nước" - Đó là lời tâm sự mộc mạc nhưng đầy sức nặng của cụ.

Cụ Nguyễn Thị Thủy là minh chứng sống động nhất cho câu nói: “Phụ nữ Việt Nam trung hậu, đảm đang, bất khuất” là nhịp cầu nối quá khứ và hiện tại, là lời nhắc nhở thế hệ mai sau về một thời hoa lửa rực rỡ và nghĩa tình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn