Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI CON GÁI CỦA ĐẢO CÔN LÔN- VÕ THỊ SÁU

không có

Hưng Yên07/01/2026không có (không có)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1933, tại vùng Đất Đỏ (Bà Rịa – Vũng Tàu), một cô bé tên Võ Thị Sáu chào đời trong một gia đình nghèo. Mới 12 – 13 tuổi, Sáu đi bán hàng rong để phụ cha mẹ, nhưng lại sớm chứng kiến cảnh dân làng bị lính Pháp đàn áp.

Có lần, người ta kể lại rằng:

“Con bé Sáu nhỏ xíu mà ánh mắt cứ nhìn theo bọn lính như muốn cháy lên.”

14 tuổi, Sáu tham gia liên lạc cho lực lượng cách mạng. Không ai ngờ một cô gái ở tuổi đẹp nhất lại bước vào cuộc đời nhiều hiểm nguy đến vậy

•Hai quả lựu đạn của một cô gái 14 tuổi:

Năm 1948, lính Pháp kéo về đàn áp dữ dội. Sáu được giao nhiệm vụ theo dõi bọn chỉ huy.

Một lần, khi toán lính tập trung ở chợ, Sáu rút chốt lựu đạn ném vào nhóm ác ôn. Dù chưa trúng mục tiêu chính, hành động ấy khiến bọn địch kinh hoàng khi biết “thủ phạm” chỉ là một cô bé.

Ít lâu sau, Sáu tiếp tục ném lựu đạn tiêu diệt tên Cai tổng Tòng – kẻ nổi tiếng tàn ác. Lần này, cô bị lộ và bị truy bắt khắp nơi.

•Bị bắt và tra khảo

Năm 1950, Sáu bị bắt khi mới 17 tuổi. Trong khám đường, cô bị tra hỏi liên tục. Bọn lính Pháp không tin một cô bé gầy nhỏ có thể làm việc mà ngay cả đàn ông cũng ngại.

Một cai ngục hỏi:

– “Ai xúi mày? Ai đứng phía sau?”

Sáu chỉ cười:

– “Không ai cả. Tôi làm vì tôi muốn các ông đừng giết người dân nữa.”

Địch kết án tử hình. Đây là điều chưa từng xảy ra với một thiếu nữ chưa tròn 18 tuổi.

Ngày cuối cùng trên đảo Côn Đảo

Tháng 1/1952, Sáu bị đưa ra Côn Đảo để chờ thi hành án.

Những ngày ở “chuồng cọp”, cô vẫn hát, vẫn động viên những phụ nữ khác trong tù. Các nhân chứng kể lại:

“Con bé Sáu lúc nào cũng tươi cười. Nó nói: ‘Người ta còn sống mới buồn, mình hi sinh cho đất nước là vui rồi’.”

Sáng 23/1/1952, trên đường ra pháp trường, cô được đề nghị bịt mắt theo quy định. Sáu nói một câu nổi tiếng:

“Không! Hãy để tôi nhìn mảnh đất này lần cuối.”

Khi lính nhắm bắn, cô hát bài “Tiến quân ca”, giọng trong, mạnh mẽ đến mức những người chứng kiến năm ấy không bao giờ quên.

17 tuổi.

Một tuổi trẻ đỏ rực như phượng mùa hè – đẹp, ngắn ngủi và để lại vệt lửa dài trong lịch sử.

•Sau này…

Mộ Võ Thị Sáu ở Côn Đảo đến nay vẫn luôn có người thắp hương mỗi ngày.

Không phải vì mê tín, mà vì ai đến đó cũng cảm nhận được:

Một cô gái còn chưa kịp sống một tuổi trẻ bình thường đã sống một tuổi trẻ phi thường.

Đó chính là “thời hoa đỏ” – tuổi trẻ hiến trọn cho lý tưởng, cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn