Người con gái của đất thép Vĩnh Linh
Năm 1967, chiến tranh ở vùng giới tuyến Quảng Trị diễn ra vô cùng ác liệt. Vĩnh Linh nằm ngay phía bắc sông Bến Hải, trở thành một trong những nơi hứng chịu bom đạn dữ dội nhất miền Bắc.
Trong những năm ấy, Dương Thị Xuân Quý, một nữ nhà văn, nhà báo trẻ, quyết định rời miền Bắc vào chiến trường miền Nam.
Chị sinh năm 1941 tại Hà Nội. Trước khi vào chiến trường, Xuân Quý đã có gia đình và một cô con gái nhỏ. Chị biết chuyến đi sẽ rất gian nan, nhưng vẫn tình nguyện lên đường với tư cách một phóng viên – nhà văn.
Đầu năm 1969, Xuân Quý vào Quảng Nam. Chị đi cùng bộ đội và cán bộ địa phương, ghi lại cuộc sống của người dân giữa những trận càn quét và bom đạn.
Chị viết về những người mẹ, những cô gái, những người lính và những ngôi làng bị chiến tranh tàn phá. Những trang viết của chị không chỉ kể về chiến trường mà còn ghi lại những con người bình thường đang cố gắng sống giữa chiến tranh.
Ngày 8 tháng 3 năm 1969, trong một trận càn của quân Mỹ, Dương Thị Xuân Quý hy sinh tại Duy Xuyên, Quảng Nam. Chị mới 28 tuổi.
Sau này, đồng đội tìm được một số trang viết và nhật ký của chị. Những dòng chữ ấy cho thấy trước khi hy sinh, Xuân Quý vẫn luôn nghĩ đến con gái nhỏ đang ở miền Bắc.
Chị ra đi khi chưa kịp trở về với con, nhưng những trang viết thì còn lại.
Dương Thị Xuân Quý không phải một người lính cầm súng ngoài mặt trận. Vũ khí của chị là cây bút. Chị đã dùng nó để ghi lại những gì mình nhìn thấy giữa chiến tranh, để sau này những người chưa từng trải qua những năm tháng ấy vẫn có thể hiểu được chiến tranh đã đi qua cuộc đời của những con người bình thường như thế nào.



