“Người con gái Đất Đỏ - Bản hùng ca bất tử”
Chị Võ Thị Sáu (1933 - 1952) là biểu tượng thiêng liêng của tinh thần yêu nước quật cường. Cuộc đời chị tuy ngắn ngủi nhưng đã kịp tạc vào lịch sử một hình tượng anh hùng: hiên ngang trước họng súng kẻ thù, giữ trọn khí tiết của người cộng sản đến giây phút cuối cùng.
Võ Thị Sáu tên thật là Nguyễn Thị Sáu, sinh ra tại xã Phước Thọ, quận Đất Đỏ (nay thuộc huyện
Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu). Lớn lên trong cảnh đất nước bị giày xéo dưới gót giày thực dân Pháp, chị sớm chứng kiến nỗi khổ của người dân mất nước. Truyền thống gia đình và quê hương đã hun đúc trong chị một ý chí phản kháng mãnh liệt từ khi còn rất nhỏ.
Năm 1947, khi mới 14 tuổi, chị Sáu chính thức gia nhập Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Với thân hình nhỏ nhắn và sự thông minh, chị khéo léo vượt qua các trạm kiểm soát của địch để tiếp tế lương thực và thu thập tin tức tình báo. Tháng 2 năm 1948, chị tham gia trận đánh diệt ác ôn tại lễ kỷ niệm Quốc khánh Pháp diễn ra ở Đất Đỏ. Với một quả lựu đạn, chị đã khiến quân địch khiếp sợ, phá tan buổi lễ của chúng và rút lui an toàn. Chiến công này đã đưa tên tuổi người thiếu nữ vùng Đất Đỏ trở thành nỗi ám ảnh của thực dân Pháp và tay sai.
Tháng 2 năm 1950, trong một lần thực hiện nhiệm vụ tiêu diệt những tên Việt gian đầu sỏ tại chợ Đất Đỏ, chị Sáu không may bị địch bắt. Tại nhà tù, thực dân Pháp dùng mọi thủ đoạn từ dụ dỗ đến tra tấn dã man "chết đi sống lại" để ép chị khai ra căn cứ cách mạng. Tuy nhiên, chị vẫn giữ vững bí mật, không một lời khuất phục. Trước tòa án binh của Pháp, chị đã dõng dạc tuyên bố:
“Yêu nước, chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội!”.
Ngày 21/1/1952, địch đưa chị ra Côn Đảo. Đây là nơi ghi dấu những giây phút hào hùng nhất của chị. Rạng sáng 23/1/1952, thực dân Pháp thi hành bản án tử hình đối với chị Sáu. Trước họng súng kẻ thù tại bãi bắn Hàng Dương, chị từ chối bịt mắt và từ chối rửa tội. Chị nói:
“Tôi chỉ có tội là chưa nhìn thấy đất nước mình hoàn toàn độc lập”.
Giây phút cuối cùng: Chị hát vang bài Tiến quân ca và hô vang khẩu hiệu: "Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!" trước khi loạt súng tàn bạo vang lên.
Sự hy sinh của chị Võ Thị Sáu ở tuổi 19 là minh chứng cao đẹp nhất cho ý chí "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Chị trở thành ngọn đuốc soi đường cho phong trào thanh niên yêu nước miền Nam thời bấy giờ. Năm 1993, Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đã truy tặng chị danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Chị không chỉ là một nhân vật lịch sử, mà đã trở thành một biểu tượng tâm linh bất diệt tại Côn Đảo. Ngôi mộ của chị tại nghĩa trang Hàng Dương luôn đầy ắp hoa tươi, là địa chỉ đỏ giáo dục truyền thống cách mạng cho mọi thế hệ Việt Nam về lòng tận trung với nước, tận hiếu với dân.



