Người con gái Đất Đỏ bất khuất
"Khi Tổ quốc cần, tuổi trẻ chẳng bao giờ hỏi mình sẽ nhận được gì, mà luôn tự hỏi mình có thể cống hiến được gì."
Kính thưa quý vị đại biểu, quý thầy cô và các bạn!
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, biết bao người con ưu tú của dân tộc đã ngã xuống để đất nước có được hòa bình hôm nay. Trong số đó có một người con gái tuổi đời mới mười chín nhưng đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước – Anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu.
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại thị trấn Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa. Tuổi thơ của chị gắn liền với những ngày quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi bạn bè cùng trang lứa còn cắp sách đến trường thì Sáu đã tham gia đội công tác bí mật của cách mạng.
Ban đầu, chị làm nhiệm vụ đưa thư, cảnh giới và tiếp tế lương thực cho lực lượng kháng chiến. Công việc vô cùng nguy hiểm nhưng cô gái nhỏ chưa bao giờ tỏ ra sợ hãi.
Năm mười bốn tuổi, Võ Thị Sáu đã trực tiếp tham gia tiêu diệt những tên tay sai nguy hiểm. Trong một lần làm nhiệm vụ, chị không may bị bắt.
Những ngày trong nhà lao là chuỗi ngày tra tấn dã man.
Địch dùng roi vọt, gông cùm, bỏ đói... với mong muốn khuất phục ý chí của cô gái nhỏ. Chúng nhiều lần dụ dỗ:
"Chỉ cần khai ra tổ chức, mày sẽ được tha."
Nhưng đáp lại chỉ là ánh mắt kiên cường và sự im lặng.
Không khai báo.
Không đầu hàng.
Không phản bội đồng đội.
Cuối cùng, thực dân Pháp kết án tử hình Võ Thị Sáu.
Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, tại Côn Đảo, người con gái mười chín tuổi bước ra pháp trường.
Chị từ chối bị bịt mắt.
Chị bình thản ngẩng cao đầu.
Trên đường đi, chị cất cao tiếng hát:
"Tiến quân ca..."
Tiếng hát vang lên giữa biển trời Côn Đảo.
Đó không phải tiếng hát của một người sắp ra đi.
Đó là tiếng hát của lòng yêu nước.
Đó là lời khẳng định rằng: cái chết có thể kết thúc một cuộc đời nhưng không bao giờ dập tắt được lý tưởng cách mạng.
Những người lính đứng trước chị đã lặng người.
Có người không dám nổ súng.
Hình ảnh người con gái nhỏ hiên ngang trước họng súng quân thù đã trở thành biểu tượng bất diệt của tuổi trẻ Việt Nam.
Ngày nay, khi đến Nghĩa trang Hàng Dương, hàng triệu người từ khắp mọi miền đất nước đều dừng chân trước phần mộ chị.
Không phải chỉ để thắp một nén nhang.
Mà để nhắc nhở chính mình rằng:
Có một thế hệ đã sống đẹp đến mức sẵn sàng hiến dâng tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Kính thưa quý vị!
Chúng ta sinh ra trong hòa bình.
Không phải đối mặt với bom đạn.
Không phải cầm súng ra chiến trường.
Nhưng mỗi người trẻ hôm nay đều có một "mặt trận" của riêng mình.
Đó là học tập tốt hơn.
Lao động sáng tạo hơn.
Sống trung thực hơn.
Có trách nhiệm hơn với cộng đồng.
Bởi lòng yêu nước hôm nay không chỉ được thể hiện bằng sự hy sinh, mà còn bằng những việc làm nhỏ mỗi ngày để xây dựng quê hương giàu đẹp.
Xin được khép lại câu chuyện bằng lời nhắn gửi:
"Hoa lửa của chiến tranh đã đi qua, nhưng ngọn lửa yêu nước mà những người như Võ Thị Sáu thắp lên sẽ mãi cháy trong trái tim mỗi người Việt Nam. Hãy để tuổi trẻ của chúng ta hôm nay tiếp tục viết nên những trang đẹp nhất bằng tri thức, lòng nhân ái và khát vọng cống hiến cho Tổ quốc."
Xin trân trọng cảm ơn!



