NGƯỜI CON GÁI ĐẤT ĐỎ – BÔNG HOA BẤT TỬ
NGƯỜI CON GÁI ĐẤT ĐỎ – BÔNG HOA BẤT TỬ
Có những bông hoa nở giữa mùa xuân.
Có những bông hoa nở giữa mưa bom, bão đạn.
Và cũng có những bông hoa nở giữa ngục tù, để rồi mãi mãi tỏa hương trong lòng dân tộc.
Bông hoa ấy mang tên Võ Thị Sáu.
Sinh năm 1933 tại vùng đất Đất Đỏ, Bà Rịa, Võ Thị Sáu lớn lên khi quê hương đang chìm trong khói lửa chiến tranh. Từ nhỏ, chị đã sớm chứng kiến cảnh đồng bào bị áp bức, quê hương bị giày xéo. Chính tình yêu quê hương và lòng căm thù giặc đã thôi thúc cô gái nhỏ tuổi tham gia cách mạng.
Mới mười bốn, mười lăm tuổi, Võ Thị Sáu đã làm liên lạc, tiếp tế lương thực, đưa thư và tham gia nhiều nhiệm vụ nguy hiểm. Trong một trận chiến đấu, chị bị địch bắt.
Suốt những tháng ngày bị giam cầm, quân thù dùng mọi cực hình để ép chị khai báo. Chúng dụ dỗ, mua chuộc rồi tra tấn dã man. Nhưng cô gái tuổi mười sáu vẫn hiên ngang, kiên quyết không khuất phục.
Năm 1952, thực dân Pháp đưa Võ Thị Sáu ra giam tại nhà tù Côn Đảo và quyết định xử bắn chị.
Sáng hôm ấy, khi bình minh vừa lên trên biển Côn Đảo, người con gái nhỏ bước ra pháp trường với dáng vẻ bình thản. Chị từ chối quỳ gối, từ chối bị bịt mắt.
Trước họng súng quân thù, chị cất cao tiếng hát bài ca cách mạng, ánh mắt vẫn hướng về lá cờ đỏ trong tim mình.
Những loạt đạn vang lên...
Võ Thị Sáu ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nhưng từ giây phút ấy, chị đã hóa thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước, của đức hy sinh và của khát vọng độc lập, tự do.
Hôm nay, mỗi khi đến Nghĩa trang Hàng Dương, hàng nghìn người từ khắp mọi miền đất nước vẫn lặng lẽ thắp nén hương trước phần mộ chị. Không chỉ để tưởng nhớ một người anh hùng, mà còn để nhắc nhở chính mình về giá trị của hòa bình.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần của Võ Thị Sáu vẫn sống mãi. Tuổi trẻ hôm nay không còn cầm súng bảo vệ Tổ quốc trên chiến trường, nhưng có trách nhiệm giữ gìn những thành quả của hòa bình bằng tri thức, bằng đạo đức, bằng khát vọng cống hiến và tình yêu quê hương.
Mỗi việc làm tốt, mỗi hành động đẹp, mỗi đóng góp cho cộng đồng chính là cách chúng ta viết tiếp câu chuyện còn dang dở của những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.
Xin cúi đầu tri ân những anh hùng liệt sĩ đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.
Xin nguyện sống xứng đáng với sự hy sinh cao cả ấy.


