Bài viết

NGƯỜI CON GÁI ĐẤT ĐỎ – CHUYỆN VỀ LIỆT SĨ VÕ THỊ SÁU

Hưng Yên16/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trời Côn Đảo sáng hôm ấy lặng gió. Biển xanh một màu u buồn, sóng vỗ nhè nhẹ như cũng nén lại tiếng thở dài. Trên con đường nhỏ dẫn ra pháp trường, một cô gái trẻ bước đi hiên ngang, đôi tay bị trói, nhưng ánh mắt sáng và bình thản lạ thường. Đó là Võ Thị Sáu – người con gái đất Đỏ, mới mười bảy tuổi, nhưng đã trở thành biểu tượng bất khuất của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam.

Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại xã Phước Long Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa. Tuổi thơ của Sáu gắn liền với ruộng đồng, bãi biển và những buổi theo mẹ ra chợ. Nhưng khi thực dân Pháp quay lại xâm lược nước ta, làng quê yên bình ấy chìm trong khói lửa, tiếng súng và nước mắt.

Mới mười ba tuổi, Sáu đã tham gia đội công an xung phong của địa phương. Công việc của em là canh gác, đưa thư, rải truyền đơn và theo dõi hoạt động của địch. Dáng người nhỏ bé, khuôn mặt ngây thơ khiến bọn giặc không mảy may nghi ngờ. Nhưng đằng sau vẻ ngoài ấy là một trái tim yêu nước cháy bỏng và lòng căm thù giặc sâu sắc.

Một buổi chiều năm 1949, khi bọn lính Pháp đang tụ tập ở chợ Đất Đỏ, Võ Thị Sáu lặng lẽ tiến lại gần. Trong tay em là một quả lựu đạn. Sáu ném mạnh. Tiếng nổ vang lên xé tan không gian yên tĩnh. Nhiều tên địch bị tiêu diệt. Dù chưa đầy mười sáu tuổi, Sáu đã trở thành nỗi khiếp sợ của quân xâm lược.

Trong một lần làm nhiệm vụ sau đó, Sáu không may bị địch bắt. Chúng tra tấn dã man, dùng đủ mọi thủ đoạn dụ dỗ, đe dọa, nhưng không thể moi được từ em một lời khai nào. Trước những trận đòn roi, Sáu chỉ lặng lẽ chịu đựng, ánh mắt kiên cường không cúi xuống.

Thực dân Pháp đưa Võ Thị Sáu ra xét xử và tuyên án tử hình, bất chấp em còn chưa đủ tuổi thành niên. Ngày bị đưa ra Côn Đảo, nhiều tù nhân chính trị rơi nước mắt khi nhìn thấy cô gái nhỏ bé ấy. Nhưng Sáu không khóc. Em động viên mọi người, dặn dò phải giữ vững niềm tin vào cách mạng.

Sáng ngày hành hình, Võ Thị Sáu xin được không bị bịt mắt. Em cất cao tiếng hát bài “Tiến quân ca”, giọng trong trẻo vang giữa pháp trường. Tiếng hát ấy không run sợ, không bi lụy, mà mạnh mẽ và đầy khí phách, khiến những kẻ cầm súng cũng phải chùn tay.

Phát súng vang lên. Võ Thị Sáu ngã xuống, nhưng tinh thần của em thì sống mãi.

Sau này, khi đất nước hòa bình, người dân Côn Đảo thường kể rằng, mộ chị Sáu lúc nào cũng có hoa tươi. Không ai bảo ai, mỗi khi đến viếng, người ta đều cảm thấy một sự ấm áp lạ thường – như thể người nữ liệt sĩ trẻ tuổi ấy vẫn đang mỉm cười, dõi theo Tổ quốc mà mình đã hy sinh cả cuộc đời để bảo vệ.

Liệt sĩ Võ Thị Sáu – người con gái tuổi mười bảy – đã viết nên trang sử chói lọi bằng chính máu của mình. Câu chuyện về chị không chỉ là ký ức của quá khứ, mà là ngọn lửa soi sáng cho các thế hệ hôm nay và mai sau, nhắc nhở rằng:
Tự do, độc lập của Tổ quốc được đánh đổi bằng biết bao sinh mạng anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn