NGƯỜI CON GÁI ĐẤT ĐỎ – ĐÓA LÊ-KI-MA BẤT TỬ (1)
Có một bài hát vẫn vang vọng khắp các nghĩa trang liệt sĩ, nói về một loài hoa mang tên Lê-ki-ma và một người con gái đã đi vào huyền thoại của vùng đất đỏ miền Đông. Đó là chị Võ Thị Sáu – người tử tù trẻ tuổi nhất tại địa ngục trần gian Côn Đảo. Cuộc đời chị là một minh chứng hùng hồn cho câu nói: "Trước họng súng quân thù, người chiến sĩ cách mạng không bao giờ biết cúi đầu".
Chị Sáu tham gia cách mạng từ năm 14 tuổi, làm nhiệm vụ liên lạc và ném lựu đạn diệt ác ôn tại quê nhà. Trong một lần tấn công bọn chỉ huy Pháp tại chợ Đất Đỏ, chị bị bắt. Dù bị tra tấn dã man bằng đủ mọi hình phạt tàn khốc, người con gái nhỏ nhắn ấy vẫn giữ vững khí tiết, không khai nửa lời về đồng đội và căn cứ. Thực dân Pháp khiếp sợ trước ý chí của chị đến mức dù chị chưa đủ tuổi thành niên theo luật pháp quốc tế, chúng vẫn lén lút đưa chị ra Côn Đảo để thi hành án tử hình.
Ngày 23/1/1952, khi bình minh còn chưa kịp hé rạng trên biển Côn Đảo, thực dân Pháp đưa chị ra bãi cát hàng Dương để hành quyết. Đối mặt với cái chết, chị Sáu không hề sợ hãi. Chị từ chối bịt mắt vì muốn được nhìn thấy mảnh đất quê hương lần cuối. Chị ung dung đi giữa hai hàng lính, miệng hát vang bài "Tiến quân ca". Trước khi loạt đạn tội ác vang lên, chị đã hô lớn: "Đả đảo thực dân Pháp!", "Việt Nam độc lập muôn năm!", "Hồ Chủ tịch muôn năm!".
Tiếng hô ấy như luồng điện mạnh mẽ làm run rẩy cả những tay súng lê dương thiện chiến. Chị ngã xuống, nhưng tinh thần của chị đã hóa thân thành những đóa hoa Lê-ki-ma rực rỡ, thành linh hồn thiêng liêng bảo vệ cho mảnh đất Côn Đảo. Cho đến ngày nay, ngôi mộ của chị Sáu tại nghĩa trang Hàng Dương luôn ngào ngạt hương hoa của dòng người từ khắp mọi miền Tổ quốc về thăm. Chị không chỉ là một anh hùng, chị là biểu tượng của một thế hệ thanh niên sẵn sàng dâng hiến cả thanh xuân cho độc lập dân tộc, một "câu chuyện hoa lửa" mãi mãi cháy sáng trong lòng người dân Việt Nam.



