Bài viết

người con gái Đất Đỏ hiên ngang giữa Côn Đảo

Tây Ninh01/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại xã Phước Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – nay thuộc tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Sinh ra trong cảnh nước mất nhà tan, từ nhỏ chị đã chứng kiến tội ác của thực dân Pháp và bọn tay sai. Lòng căm thù giặc đã sớm nhen nhóm trong tim cô bé 14 tuổi. Năm 1947, chị trốn gia đình, theo anh trai tham gia đội công an xung phong Đất Đỏ, làm nhiệm vụ liên lạc, trinh sát và tiếp tế cho bộ đội.

Tuy tuổi nhỏ nhưng chị Sáu rất mưu trí, gan dạ. Chị đã nhiều lần trực tiếp cầm lựu đạn, lựu đạn tiêu diệt bọn tề, trừ khử những tên việt gian bán nước. Chiến công nổi bật nhất là năm 1948, chị nhận nhiệm vụ ném lựu đạn vào cuộc mít tinh của địch để ám sát tên cai tổng Tòng – một tên ác ôn có nhiều nợ máu với nhân dân. Trận đánh thành công, làm giặc vô cùng hoang mang.

Đầu năm 1950, trong khi đang làm nhiệm vụ, chị Sáu bị giặc Pháp bắt. Chúng đưa chị về giam tại Khám Chí Hòa và dùng đủ mọi cực hình tra tấn: đánh đập, đổ nước xà phòng, châm điện… nhưng chị vẫn kiên trung, không hé răng khai báo. Trước tòa án binh của Pháp, chị dõng dạc tuyên bố: "Yêu nước không phải là tội. Tôi chỉ sợ chính quyền không làm chủ, chứ tôi không sợ chết". Bất chấp luật pháp quốc tế, thực dân Pháp vẫn tuyên án tử hình chị khi chị chưa đủ 18 tuổi.

Sau gần hai năm bị giam cầm, đầu năm 1952, chúng đày chị ra nhà tù Côn Đảo – nơi được mệnh danh là "địa ngục trần gian". Trong xà lim biệt giam, chị vẫn giữ vững khí tiết. Chị an ủi bạn tù, hát cho mọi người nghe và luôn tin vào ngày thắng lợi cuối cùng. Chính những tên cai ngục cũng phải kính nể tinh thần bất khuất của cô gái trẻ ấy.

Rạng sáng ngày 23/01/1952, chúng đưa chị ra bãi bắn ở Hàng Dương. Biết mình sắp hy sinh, chị yêu cầu không bịt mắt: "Hãy để cho tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng". Ra đến pháp trường, chị Sáu vẫn ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào họng súng quân thù và cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca. Khi tên chỉ huy hô bắn, chị đã hô vang: "Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!".

Chị Võ Thị Sáu ngã xuống khi vừa tròn 19 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của người con gái. Máu chị đã tô thắm cho lá cờ Tổ quốc, cho mùa xuân độc lập. Năm 1993, Nhà nước truy tặng chị danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Ngày nay, mộ chị tại Nghĩa trang Hàng Dương, Côn Đảo bốn mùa thơm ngát hoa tươi. Hình ảnh "người con gái trẻ măng, mái tóc còn xanh, máu vẫn còn nóng" đã đi vào thơ ca, nhạc họa. Hoa lê ki ma nở ở quê hương Đất Đỏ cũng được gọi là "hoa chị Sáu", nhắc nhớ về một thời hoa lửa rực cháy lòng yêu nước.

Câu chuyện về chị Võ Thị Sáu giúp thế hệ chúng em hiểu rằng hòa bình không phải tự nhiên mà có. Là học sinh trường THCS&THPT Hậu Thạnh Đông, em xin hứa sẽ ra sức học tập, rèn luyện, sống có lý tưởng để tiếp nối con đường mà chị và các anh hùng liệt sĩ đã chọn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn