Người con gái Đất Đỏ và đóa hoa Lê-ki-ma bất tử
Võ Thị Sáu (1933 – 1952) là nữ anh hùng trẻ tuổi nhất trong lịch sử kháng chiến chống Pháp. Chị tham gia cách mạng từ năm 14 tuổi, nổi tiếng với những trận đánh táo bạo bằng lựu đạn tại quê hương Đất Đỏ (Bà Rịa Vũng Tàu) và tinh thần bất khuất, hiên ngang ngay cả khi đối mặt với họng súng của kẻ thù tại pháp trường Côn Đảo.
Trong những câu chuyện về thời hoa lửa hào hùng, hình ảnh chị Võ Thị Sáu luôn để lại trong lòng tôi một sự xúc động đặc biệt. Chị sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng Đất Đỏ, ba làm nghề xe ngựa, mẹ bán bì bún cực khổ. Có lẽ vì chứng kiến cảnh quê hương bị giặc tàn phá từ nhỏ nên
chị đã sớm nuôi ý chí đánh giặc. Chị đã tham gia vào đội công an xung phong từ khi còn là một thiếu nữ. Dù tuổi đời còn rất nhỏ, chị đã dũng cảm thực hiện nhiều nhiệm vụ nguy hiểm như làm tiếp tế cho bộ đội, và đặc biệt là tiêu diệt những tên giặc gây nợ máu với nhân dân. Có những trận đánh chị giả làm người đi chợ, giấu lựu đạn trong giỏ để tấn công quân địch khiến chúng không kịp trở tay.
Vào năm 1950, trong một lần đi công tác, chị bị giặc bắt. Dù bị tra tấn dã man suốt nhiều tháng trời qua các nhà tù ở Bà Rịa - Vũng Tàu đến khám Chí Hòa, chị Sáu vẫn giữ vững khí tiết, không khai báo bất cứ thông tin nào của quân mình. Quân giặc dùng đủ mọi cực hình nhưng đều phải chào thua trước sự kiên cường của một cô gái chưa đầy đôi mươi đầy dũng cảm và kiên cường. Vì không khuất phục được chị, chúng đã lén lút đưa chị ra Côn Đảo để thi hành án tử hình nhằm tránh sự phản đối của dư
luận.
Khi bị đưa ra pháp trường tại bãi cát vào một buổi sáng sớm năm 1952, chị đã từ chối bịt mắt vì muốn nhìn thấy quê hương lần cuối. Chị dõng dạc nói với bọn đao phủ rằng: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!".
Trước khi tiếng súng vang lên, chị vẫn bình thản ngắt một bông hoa cài lên mái tóc, ánh mắt hiên ngang nhìn thẳng vào những nòng súng của kẻ thù. Câu chuyện chị cài bông hoa tươi lên mái tóc và hát vang bài Tiến quân ca trước lúc hy sinh đã trở thành một huyền thoại về lòng dũng cảm mà mãi sau này mọi người vẫn còn kể lại với lòng kính trọng vô biên. Ngay cả những tên lính trực tiếp cầm súng hành quyết cũng phải run rẩy và nể sợ trước khí phách của người con gái đất đỏ ấy. Sự hy sinh của chị khi chưa đầy 20 tuổi là một minh chứng cho lý tưởng sống cao đẹp của thanh niên thời bấy giờ. Chị đã dành trọn thanh xuân của mình để đổi lấy
màu xanh hòa bình cho đất nước.
Đối với tôi, một học sinh đang sống trong thời bình yên. Khi đọc lại những trang sử này, tôi cảm thấy thực sự biết ơn. Bài viết này tôi muốn bày tỏ lòng thành kính với một người chị đã ngã xuống khi tuổi đời còn đôi mươi. Mong rằng câu chuyện có thật này sẽ chạm đến trái tim của các bạn học sinh khác, để chúng ta cùng nhau sống tốt hơn, xứng đáng với danh hiệu "thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh".



