Người con gái đất đỏ và đóa hoa lê-ki-ma bất tử
Nguyễn Thị Khánh Huyền
Mùa xuân năm 1952, nhà tù Côn Đảo chìm trong bầu không khí lạnh lẽo và ngột ngạt của những đòn tra tấn tàn bạo. Giữa chốn địa ngục trần gian ấy, phòng giam của Võ Thị Sáu – cô gái đất đỏ vừa bước sang tuổi 19 – vẫn vang lên những câu hát yêu đời, trong trẻo. Bị bắt từ năm 14 tuổi sau những chiến công táo bạo dùng lựu đạn diệt ác ôn tại quê nhà Long Đất, chị Sáu đã trải qua biết bao buồng giam tối tăm từ khám Chí Hòa ra đến tận vùng đảo tiền tiêu này. Kẻ thù dùng mọi cực hình, từ đánh đập dã man đến dụ dỗ, nhưng trước mặt chúng chỉ là một người con gái nhỏ nhắn với đôi mắt sáng rực, kiên định và bất khuất. Không thể khuất phục được tinh thần của chị, thực dân Pháp đã hèn nhát tuyên án tử hình một người con gái chưa đến tuổi thành niên, bất chấp sự phản đối dữ dội của dư luận bấy giờ.
Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, khi sương mù còn bao phủ dày đặc trên các ngọn cây bàng ngoài bãi Hàng Dương, lính Pháp áp giải chị Sáu ra pháp trường. Bước đi giữa hàng lính vũ trang đầy mình với những họng súng đen ngỏm, chị Sáu vẫn ung dung, tết lại mái tóc dài, cài lên đó một đóa hoa lê-ki-ma tươi tắn mà một người bạn tù đã lén gửi tặng. Khi đến bên chiếc cọc tre định mệnh, tên chúa đảo bước tới, ra lệnh cho viên đao phủ dùng tấm băng đen bịt mắt chị lại. Chị Sáu lập tức gạt phắt tay hắn ra, nhìn thẳng vào mắt kẻ thù và nói bằng giọng đanh thép: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để tôi được nhìn thấy mảnh đất quê hương thân yêu đến giây phút cuối cùng, và để tôi nhìn thẳng vào những họng súng của các người!".
Đứng trước bãi đất hoang lạnh lẽo, nhìn thấy những ngôi mộ của các đồng chí đi trước nằm rải rác xung quanh, chị Sáu không hề run sợ. Chị cất tiếng hát bài Tiến quân ca. Giọng hát của người con gái tuổi 19 vang lên cao vút, hào hùng, át cả tiếng sóng biển rì rào và tiếng lách cách lên đạn của toán lính hành quyết. Khi tên chỉ huy hạ lệnh chuẩn bị nổ súng, chị Sáu ngừng hát, dồn hết sức lực hô vang: "Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!". Loạt đạn chát chúa vang lên xé toạc bầu không khí yên bình của buổi sớm Côn Đảo. Chị Sáu ngã xuống, đóa hoa lê-ki-ma văng ra, nhuốm máu đào tươi thắm. Người con gái đất đỏ ấy đã nằm lại giữa lòng đảo vắng, nhưng sự hy sinh kiên cường của chị đã hóa thành huyền thoại, biến chị thành đóa hoa bất tử sống mãi trong lòng các thế hệ mai sau về một thời hoa lửa oanh liệt.


