Người Con Gái Đất Đỏ – Võ Thị Sáu
Những năm cuối thập niên 1940, vùng đất Đất Đỏ của tỉnh Bà Rịa chìm trong khói lửa chiến tranh. Những con đường đất đỏ quanh co giữa rừng dương và cánh đồng ven biển ngày nào vốn yên bình giờ đầy dấu chân lính Pháp.
Ban ngày, quân địch kéo vào làng lùng sục.
Ban đêm, tiếng súng vọng về từ những cánh rừng xa.
Người dân sống trong lo âu và mất mát.
Giữa vùng đất đầy bom đạn ấy có một cô gái nhỏ tuổi nhưng mang trái tim vô cùng mạnh mẽ.
Đó là Võ Thị Sáu.
Người dân quê Đất Đỏ thường gọi cô bằng cái tên thân thương:
— Con Sáu.
Sáu sinh ra trong một gia đình nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Từ nhỏ, cô đã quen với những buổi theo mẹ ra chợ, những ngày phụ giúp gia đình giữa cuộc sống khó khăn thời chiến.
Nhưng chiến tranh đã cướp đi tuổi thơ bình yên của cô gái nhỏ.
Sáu tận mắt chứng kiến cảnh lính Pháp đánh đập dân làng, đốt nhà và bắt bớ những người yêu nước.
Nỗi căm giận lớn dần trong trái tim cô gái tuổi thiếu niên.
Khi mới mười ba, mười bốn tuổi, Võ Thị Sáu đã tham gia đội công tác cách mạng ở địa phương.
Ban đầu cô làm liên lạc, chuyển thư và tiếp tế cho cán bộ hoạt động bí mật trong vùng.
Với dáng người nhỏ nhắn và gương mặt hồn nhiên, ít ai ngờ cô bé ấy lại là người của cách mạng.
Sáu rất nhanh nhẹn.
Cô có thể len lỏi qua những con đường làng đầy lính gác mà không gây nghi ngờ.
Có lần, để chuyển tài liệu qua trạm kiểm soát, Sáu giấu giấy tờ trong giỏ cá rồi bình thản đi ngang qua lính địch như một cô gái đi chợ bình thường.
Nhưng càng lớn, Võ Thị Sáu càng muốn trực tiếp chiến đấu.
Cô nói với đồng đội:
— Giặc giết dân mình, mình không thể đứng nhìn mãi được.
Không lâu sau, Sáu tham gia nhiều trận đánh táo bạo.
Một buổi chiều, khi một tên chỉ điểm nguy hiểm xuất hiện ở chợ Đất Đỏ, Võ Thị Sáu bí mật tiếp cận rồi ném lựu đạn tiêu diệt hắn giữa sự hoảng loạn của quân địch.
Tiếng nổ vang lên giữa khu chợ đông người.
Khói bụi bốc mù trời.
Quân Pháp điên cuồng truy bắt nhưng cô gái nhỏ đã nhanh chóng biến mất giữa những con đường làng.
Sau trận ấy, cái tên Võ Thị Sáu khiến quân địch vừa tức giận vừa kinh ngạc.
Chúng không thể tin người thực hiện trận đánh táo bạo ấy lại chỉ là một cô gái tuổi thiếu niên.
Từ đó, Sáu trở thành nỗi ám ảnh đối với nhiều tên lính trong vùng.
Nhưng hoạt động cách mạng giữa vòng vây địch luôn đầy hiểm nguy.
Trong một lần làm nhiệm vụ, Võ Thị Sáu bị bắt.
Ngày ấy, cô còn rất trẻ.
Quân địch giải cô về bốt giam trong tiếng xích sắt lạnh lẽo.
Chúng liên tục tra khảo để tìm ra cơ sở cách mạng.
Tên sĩ quan Pháp nhìn cô gái nhỏ trước mặt rồi cười nhạt:
— Khai ra đồng bọn, mày sẽ được tha.
Võ Thị Sáu ngẩng cao đầu:
— Tôi không có gì để khai.
Câu trả lời khiến tên sĩ quan tức giận.
Những trận đòn roi liên tiếp giáng xuống thân thể nhỏ bé ấy.
Nhưng Sáu vẫn không khuất phục.
Trong nhà giam tối lạnh, cô gái tuổi mười mấy vẫn giữ ánh mắt bình thản lạ thường.
Nhiều tù nhân kể rằng Võ Thị Sáu thường hát khe khẽ giữa đêm tối để động viên mọi người.
Giọng hát của cô trong trẻo và bình yên đến lạ giữa nơi đầy xiềng xích và roi vọt.
Có người hỏi:
— Em không sợ sao?
Sáu chỉ mỉm cười:
— Nếu ai cũng sợ thì ai giữ nước?
Câu nói giản dị ấy khiến nhiều người nghẹn lòng.
Sau nhiều tháng giam cầm, thực dân Pháp quyết định đưa Võ Thị Sáu ra xét xử.
Dù tuổi còn rất nhỏ, cô vẫn bị kết án tử hình.
Tin ấy khiến nhiều người bàng hoàng.
Một cô gái chưa đầy đôi mươi lại phải đối diện với cái chết chỉ vì yêu nước.
Sau đó, Võ Thị Sáu bị đày ra Nhà tù Côn Đảo — nơi được gọi là “địa ngục trần gian”.
Những bức tường đá lạnh buốt.
Những phòng giam ẩm thấp.
Tiếng xích sắt vang lên giữa màn đêm.
Nhưng ngay cả ở nơi ấy, Võ Thị Sáu vẫn giữ tinh thần kiên cường.
Những nữ tù nhân lớn tuổi thường thương cô gái nhỏ tuổi nhất trại giam.
Nhưng càng tiếp xúc, họ càng khâm phục sự gan dạ của Sáu.
Cô không khóc.
Không than vãn.
Không cầu xin.
Rạng sáng ngày hành hình.
Bầu trời Côn Đảo phủ màu xám lạnh.
Lính canh mở cửa phòng giam.
Một tên lính đọc lệnh tử hình.
Võ Thị Sáu lặng lẽ đứng dậy.
Cô xin được chải lại mái tóc và mặc bộ quần áo sạch nhất.
Rồi cô bình thản bước ra pháp trường.
Người ta kể rằng trên đường đi, cô vẫn cất cao tiếng hát.
Tiếng hát vang giữa gió biển Côn Đảo khiến nhiều người lính cúi đầu im lặng.
Khi đến nơi hành hình, quân địch định bịt mắt cô.
Nhưng Võ Thị Sáu kiên quyết từ chối:
— Tôi có tội gì mà phải bịt mắt?
Cô gái nhỏ đứng thẳng giữa pháp trường, ánh mắt hướng về phía trước.
Không run sợ.
Không cúi đầu.
Những giây phút cuối cùng, cô vẫn giữ vẻ bình thản như một người bước vào trận chiến chứ không phải đi tới cái chết.
Loạt súng vang lên giữa buổi sớm lạnh buốt của Côn Đảo.
Võ Thị Sáu ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nhưng từ khoảnh khắc ấy, tên tuổi cô trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước và sự bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam.
Nhiều năm sau chiến tranh, người dân vẫn đến viếng mộ Võ Thị Sáu ở Côn Đảo với lòng kính trọng đặc biệt.
Họ mang theo những bó hoa trắng, những nén hương thơm và cả niềm xúc động khi nhắc về cô gái Đất Đỏ năm xưa.
Một cô gái nhỏ bé.
Một người chiến sĩ kiên cường.
Người đã biến tuổi thanh xuân ngắn ngủi của mình thành ngọn lửa bất diệt trong lịch sử dân tộc Việt Nam.



