Người con gái Đất Đỏ - Võ Thị Sáu
Dù thuộc giai thoại kháng chiến chống Pháp, hình ảnh chị Võ Thị Sáu luôn là ngọn lửa mồi cho tinh thần bất khuất của thế hệ thanh niên thời chống Mỹ. Bị bắt khi mới 14 tuổi, đối mặt với án tử hình của thực dân Pháp khi chưa đầy 20, chị Sáu vẫn hiên ngang đến phút cuối cùng. Khi ra pháp trường tại Côn Đảo, chị từ chối bịt mắt để được nhìn mảnh đất quê hương và cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca trước khi loạt đạn vang lên. Chị ngã xuống, nhưng bông hoa lê-ki-ma trong lòng miền Nam thì sống mãi.
Chị Võ Thị Sáu sinh ra ở vùng quê Đất Đỏ ( nay thuộc huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu). Sống trong cảnh đất nước bị giày xéo, mới 14 tuổi, chị đã tham gia đội công an xung phong Đất Đỏ, làm nhiệm vụ liên lạc và tiếp tế. Dù tuổi còn nhỏ, chị đã nổi tiếng với sự mưu trí và gan dạ.
Năm 1950, trong một chiến dịch phá tề, chị Sáu không may bị giặc bắt. Thực dân Pháp đã dùng mọi cực hình tra tấn dã man từ giật điện, đóng đinh vào móng tay đến bỏ đói, nhưng người con gái Đất Đỏ kiên quyết không nửa lời khai báo. Biết không thể khuất phục được chị, toà án quân sự Pháp đã tuyên án tử hình chị khi chị mới bước sang tuổi 17. Bản án này đã gây ra một làn sóng phản đối dữ dội ngay cả trong lòng nước Pháp, bởi luật pháp quốc tế lúc bấy giờ nghiêm cấm tử hình vị thành niên. Vì lo sợ nên thực dân Pháp đã lén lút chuyển chị ra Côn Đảo - địa ngục trần gian - để thi hành án vào đầu năm 1952.
Khi bước ra pháp trường tại bãi hàng Dương, bọn đao phủ bảo chị quỳ xuống, chị liền đứng thẳng người, hiên ngang đáp: “Tôi biết đứng để nhìn Tổ quốc, không biết quỳ trước họng súng quân thù!” Một chi tiết lấy đi nước mắt và sự khâm phục của bao thế hệ chính là chiếc băng đen bịt mắt. Khi tên lính tiến lại gần để buộc băng, chị Sáu đã kiên quyết từ chối: “ Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến phút cuối cùng, và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!”. Và giữa không gian u uất của hàng Dương, nguòi con gái 19 tuổi ấy đã cất cao giọng hát bài Tiến quân ca. Khi những họng súng đen ngòm chỉa thẳng vào ngực, chị dừng hát và hô vang những lời cuối cùng “ Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!”. Loạt đạn vang lên, chị ngã xuống khi tiếng hô còn chưa dứt hẳn.
Ngày nay, mộ của chị Võ Thị Sáu tại nghĩa trang Hàng Dương luôn ngập tràn ánh thẻ hương và những đoá hoa trắng tinh khôi của dòng người từ khắp mọi miền Tổ quốc đổ về. Chị đã ra đi, nhưng tinh thần “ không bao giờ quỳ gối” của người con gái Đất Đỏ vẫn luôn là ngọn lửa cháy mãi trong dòng máu người Việt Nam



