Bài viết

NGƯỜI CON GÁI ĐẤT ĐỒNG THÁP VÀ NHỮNG CHUYẾN ĐÈO BÍ MẬT

Tác giả : Đồng Thị Như Quỳnh Lớp : K15A.GDMN Trường Đại học Hải Dương

Đồng Tháp22/08/2026phuongTranHungDao@gmail.com (Phường Trần Hưng Đạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng đất miền Tây Nam Bộ nói chung và tỉnh Đồng Tháp nói riêng luôn là chiến trường đối đầu quyết liệt. Giữa bom cày đạn xới và sự kìm kẹp gắt gao của kẻ thù, phong trào cách mạng nơi đây vẫn lớn mạnh không ngừng nhờ vào sự đùm bọc, chở che của những người dân yêu nước. Giữa lòng xã Tân Thuận Bình, câu chuyện về thời hoa lửa của bà Ngô Thị Búp (sinh năm 1951, ngụ tại ấp Đăng Nẵm) đã trở thành một nét son thầm lặng về lòng kiên cường của người phụ nữ Nam Bộ.

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, ngay từ thuở thiếu thời, cô gái trẻ Ngô Thị Búp đã sớm chứng kiến cảnh quê hương bị giặc tàn phá, xóm làng chịu cảnh lầm than. Không cam chịu cuộc sống áp bức, khi bước vào tuổi đôi mươi – lứa tuổi thanh xuân đẹp nhất đời người, bà đã tình nguyện tham gia vào lực lượng phục vụ kháng chiến tại địa phương, cống hiến sức trẻ cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Cuộc sống của những người chiến sĩ hậu phương thời bấy giờ vô cùng gian khổ và hiểm nguy. Ban ngày, bà cùng bà con trong ấp hăng hái tăng gia sản xuất, vừa làm lụng nuôi gia đình, vừa chắt chiu từng hạt gạo, củ khoai để nuôi giấu cán bộ, bộ đội. Nhưng khi màn đêm buông xuống, bà lại khoác lên mình vai trò của một chiến sĩ giao liên thầm lặng. Bà bí mật vận chuyển lương thực, thuốc men, nhu yếu phẩm và những bức thư liên lạc quan trọng đến các đơn vị bộ đội đang làm nhiệm vụ bí mật ngoài cứ điểm.

Những chuyến đi đêm ấy là những cuộc đấu trí, đấu lực nghẹt thở với tử thần. Để tránh sự lùng sục, phục kích của đồn bốt giặc, bà cùng đồng đội phải lội qua những con kênh rạch chằng chịt, băng qua đồng không mông quạnh giữa đêm tối mịt mùng, có khi phải chịu đựng những cơn mưa rừng xối xả hay muỗi đốt buốt da. Chỉ cần một tiếng động nhỏ hay ánh đèn pin của địch quét qua, tính mạng sẽ rơi vào vòng nguy hiểm. Thế nhưng, bằng sự mưu trí, thông thuộc địa hình và trên hết là lòng yêu nước nồng nàn, người con gái ấp Đăng Nẵm ấy đã thực hiện trót lọt hàng trăm chuyến hàng, bảo đảm mạch máu giao thông liên lạc luôn thông suốt.

Chiến tranh đã lùi xa, đất nước đã hòa bình, độc lập. Cô du kích thầm lặng năm xưa giờ đã trở thành người bà tóc bạc phơ, sống bình dị bên con cháu tại quê nhà. Những câu chuyện kể của bà về một thời bom đạn gian khổ nhưng rất đỗi hào hùng không chỉ là ký ức vô giá của gia đình, mà còn là bài học lịch sử sống động giáo dục thế hệ trẻ hôm nay. Sự cống hiến thầm lặng của bà Ngô Thị Búp từ năm 1951 chính là minh chứng cho tinh thần bất khuất của quân dân Đồng Tháp, nhắc nhở chúng ta trân trọng giá trị của độc lập, tự do hôm nay.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn