NGƯỜI CON GÁI ĐẤT GÒ CÔNG Về Anh hùng, liệt sĩ Lê Thị Hồng Gấm
NGƯỜI CON GÁI CỦA LONG HƯNG
Câu chuyện về Anh hùng, liệt sĩ Lê Thị Hồng Gấm
Có những người bước vào lịch sử khi tuổi đời còn rất trẻ.
Họ chưa kịp sống hết những năm tháng đẹp nhất của tuổi thanh xuân. Chưa kịp có một gia đình riêng, chưa kịp thực hiện những ước mơ bình dị của một cô gái miền quê.
Nhưng giữa những năm tháng đất nước còn chiến tranh, họ đã lựa chọn một con đường khác.
Đó là con đường gắn cuộc đời mình với quê hương, đất nước.
Người con gái ấy là Lê Thị Hồng Gấm, quê Long Hưng, Châu Thành, Mỹ Tho, nay thuộc tỉnh Tiền Giang.
---
TUỔI MƯỜI SÁU
Năm 1967, Lê Thị Hồng Gấm mới 16 tuổi.
Ở tuổi ấy, một cô gái miền quê có thể chỉ mong được đến trường, phụ giúp gia đình và sống những ngày tháng bình dị bên người thân.
Nhưng quê hương khi ấy không có được sự bình yên.
Chiến tranh đã len vào từng xóm làng, từng gia đình.
Tháng 12 năm 1967, Hồng Gấm tham gia cách mạng và làm nhiệm vụ giao liên tại xã Long Hưng.
Công việc giao liên trong những năm chiến tranh đòi hỏi sự nhanh nhẹn, cẩn trọng và lòng trung thành.
Những lá thư, tài liệu được chuyển đi có thể là sợi dây nối những người đang hoạt động cách mạng với nhau.
Một cô gái mới 16 tuổi đã mang trên vai một trách nhiệm lớn hơn rất nhiều so với tuổi đời của mình.
---
NHỮNG CHUYẾN ĐI CỦA TUỔI TRẺ
Những con đường quê năm ấy không chỉ dẫn đến ruộng đồng, trường học hay những mái nhà thân thuộc.
Có những con đường dẫn người giao liên đến nơi nhiệm vụ đang chờ đợi.
Mỗi lần lên đường là một lần Hồng Gấm phải đối mặt với những bất trắc của chiến tranh.
Nhưng chị vẫn đi.
Bởi phía sau mỗi nhiệm vụ là đồng đội đang chờ tin.
Là những người dân đang đặt niềm tin vào những người trẻ như chị.
Và là quê hương mà chị muốn một ngày được nhìn thấy trong hòa bình.
---
TỪ CÔ GIAO LIÊN ĐẾN NỮ CÁN BỘ DU KÍCH
Cuối năm 1968, tổ giao liên ngày càng thiếu người.
Hồng Gấm tiếp tục nhận nhiệm vụ.
Từ một cô gái làm công tác giao liên, chị dần trưởng thành và được giao những trọng trách lớn hơn.
Chị trở thành Xã đội phó xã Long Hưng, sau đó làm Trung đội phó du kích vành đai liên xã Bình Đức.
Tuổi đời còn rất trẻ, nhưng trách nhiệm ngày một lớn.
Đó là một quá trình trưởng thành đặc biệt.
Chiến tranh đã lấy đi tuổi thơ của nhiều người trẻ, nhưng cũng rèn luyện trong họ một nghị lực phi thường.
---
NGƯỜI CON GÁI 19 TUỔI
Năm 1970.
Lê Thị Hồng Gấm vừa tròn 19 tuổi.
Ngày 11 tháng 4 năm ấy, chị hy sinh trong khi làm nhiệm vụ.
Một người con gái mới 19 tuổi đã gửi lại tuổi xuân của mình cho quê hương.
19 tuổi.
Đó là tuổi mà hôm nay nhiều bạn trẻ còn đang ngồi trên ghế nhà trường, còn có cha mẹ bên cạnh, còn có những ước mơ phía trước.
Còn Hồng Gấm thì mãi mãi dừng lại ở tuổi 19.
Nhưng cuộc đời chị không dừng lại trong ký ức.
Tên tuổi chị tiếp tục được nhắc đến như một biểu tượng của tuổi trẻ Tiền Giang trong những năm tháng chiến tranh.
Năm 1971, chị được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
---
NẾU HỒNG GẤM CÓ THỂ TRỞ VỀ
Nếu hôm nay Hồng Gấm có thể trở lại Long Hưng...
Có lẽ điều đầu tiên chị nhìn thấy sẽ là những con đường quê yên bình.
Những mái trường vang tiếng trẻ thơ.
Những cô gái cùng tuổi chị năm xưa nay có thể tự do học tập, lựa chọn nghề nghiệp và theo đuổi những ước mơ riêng.
Không còn những chuyến giao liên trong chiến tranh.
Không còn những người mẹ thấp thỏm chờ con.
Không còn những người trẻ phải gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường.
Có lẽ đó chính là tương lai mà thế hệ của Hồng Gấm từng mong muốn.
---
LỜI TRI ÂN
Câu chuyện về Lê Thị Hồng Gấm không chỉ là câu chuyện về một người anh hùng.
Đó là câu chuyện về một cô gái trẻ đã sống trong một thời đại mà tuổi trẻ phải lựa chọn giữa cuộc sống riêng và vận mệnh của quê hương.
Chị đã chọn cống hiến.
Chọn trách nhiệm.
Và cuối cùng, chọn hy sinh.
Hôm nay, chúng ta không cần phải sống trong chiến tranh để thể hiện lòng yêu nước.
Chúng ta có thể học tập thật tốt.
Sống tử tế.
Giữ gìn quê hương.
Trân trọng lịch sử.
Và biết ơn những người đã đi trước.
Bởi có những người đã không có cơ hội sống đến ngày hôm nay.
Họ đã gửi lại tuổi xuân của mình để chúng ta được có một tuổi trẻ bình yên.
Lê Thị Hồng Gấm chỉ sống 19 năm.
Nhưng 19 năm ấy đã trở thành một phần của lịch sử quê hương.
Và trong ký ức của Tiền Giang, tên chị vẫn như một đóa hoa của tuổi trẻ không bao giờ phai.



