Cựu Thanh niên xung phong

Người con gái đất Tổ

Phú Thọ10/12/2025Đinh Thị Huyền Trang (THanh Thuỷ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên mảnh đất trung du Phú Thọ – nơi cội nguồn dân tộc được khắc ghi trong tiếng trống đồng và truyền thống “uống nước nhớ nguồn”, có biết bao câu chuyện thời hoa lửa được thế hệ cha anh để lại. Trong số đó, câu chuyện của bà Hoàng Thị Lành, người con gái của xã Kim Đức, thành phố Việt Trì, vẫn luôn khiến người nghe xúc động mỗi khi nhắc đến.

Bà Lành sinh ra và lớn lên bên dòng sông Lô đỏ nặng phù sa, nơi những buổi chiều lũ trẻ vẫn chạy theo tiếng trống hội Lễ Giỗ Tổ Hùng Vương vang vọng từ đền Hùng. Khi vừa tròn 18 tuổi, chiến tranh khốc liệt lan rộng, bà là một trong những thanh niên đầu tiên của xã đăng ký vào lực lượng thanh niên xung phong, rời mái nhà rơm đơn sơ để lên đường ra mặt trận.

Hành trang bà mang theo rất giản dị: một chiếc khăn mỏ quạ mẹ may, nắm cơm độn khoai cha gói, và lời dặn của bà nội: “Con đi giữ nước, nhớ quay về để còn lên đền Hùng thắp nén nhang với tổ tiên.”

Vào đơn vị, bà Lành được phân công nhiệm vụ mở đường Trường Sơn và tải đạn. Là người Phú Thọ quen leo đồi dốc, bà nhanh chóng thích nghi với địa hình hiểm trở. Trên những cung đường gió Lào bỏng rát, bà vẫn luôn động viên đồng đội bằng những câu ví, câu hát xoan quê nhà.

Có lần, đơn vị bà bị bom Mỹ đánh trúng trọng điểm. Một đồng đội bị thương nặng, kiệt sức giữa mưa rừng xối xả. Bà Lành đã cõng anh vượt gần ba cây số đường đá lở, vừa chạy vừa khấn: “Các Vua Hùng phù hộ cho con đưa đồng đội về kịp giờ cấp cứu.” Nhờ sự dũng cảm và quyết tâm ấy, người thương binh đã sống.

Nhưng không phải ai cũng may mắn như vậy. Nhiều đồng đội của bà đã nằm lại giữa Trường Sơn. Trong đó, đau lòng nhất là cái chết của cô bạn cùng quê – Nguyễn Thị Nụ, người xã Chu Hóa, người đã nhường hầm trú ẩn cho đồng đội trong một trận bom ác liệt và hy sinh ở tuổi mười chín.

Năm 1975, khi đất nước hòa bình, bà Lành trở lại Phú Thọ. Đồi chè quê bà xanh mướt, dòng sông Lô êm đềm trở lại, tiếng trống hội đền Hùng lại rộn ràng mỗi dịp tháng Ba âm lịch. Nhưng trong lòng bà, những năm tháng chiến trường vẫn in đậm như vừa mới hôm qua.

Bà trồng lại khu vườn cũ, dựng căn nhà nhỏ nhìn về phía đền Hùng. Mỗi kỳ giỗ Tổ, bà mặc áo dài nâu, chống gậy lên đền thắp nhang cho đồng đội đã ngã xuống – như một lời hứa đã hoàn thành.

Giờ đây, ở tuổi thất thập, bà thường kể chuyện cho con cháu: “Thời hoa lửa là khốc liệt nhất, nhưng cũng đẹp nhất. Đẹp vì chúng tôi sống vì Tổ quốc, vì mảnh đất Đất Tổ thiêng liêng này.”

Câu chuyện của bà Lành là một đóa hoa nhỏ trong vườn hoa bất tận của những con người Phú Thọ kiên trung – những người đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay bằng máu, bằng mồ hôi và bằng cả tuổi xuân tươi đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người con gái đất Tổ | Câu chuyện thời hoa lửa