Người con gái "đếm bom" ở Ngã ba Đồng Lộc
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, La Thị Tám được giao nhiệm vụ quan sát máy bay địch, đếm số lượng bom rơi và xác định vị trí bom chưa nổ tại Ngã ba Đồng Lộc. Qua những hồi ức của chính bà, thế hệ hôm nay hiểu rõ hơn sự hy sinh, lòng dũng cảm và tinh thần "sống bám đường, chết kiên cường" của lực lượng Thanh niên xung phong.
Năm 1967, khi tuổi đời còn rất trẻ, bà được điều động đến làm nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc – nơi được mệnh danh là "tọa độ lửa" của tuyến chi viện chiến lược Trường Sơn. Đây là điểm giao thông trọng yếu nên hằng ngày phải hứng chịu hàng chục, thậm chí hàng trăm lượt máy bay Mỹ ném bom.
Nhiệm vụ của bà là đứng trên điểm cao quan sát. Mỗi khi máy bay xuất hiện, bà chăm chú theo dõi, đếm từng quả bom rơi xuống, xác định vị trí bom nổ, bom chưa nổ rồi báo ngay cho lực lượng công binh và các đơn vị bảo đảm giao thông.
Bà kể rằng có những ngày tiếng bom không dứt từ sáng đến tối. Mặt đất rung chuyển, cây cối đổ gãy, khói bụi phủ kín cả bầu trời. Có lúc sức ép của bom hất bà ngã xuống sườn đồi, nhưng vừa tỉnh lại, việc đầu tiên bà làm vẫn là tiếp tục quan sát xem còn bao nhiêu quả bom chưa phát nổ.
Mỗi lần máy bay rời đi, bà cùng đồng đội lập tức chạy đến hiện trường cắm tiêu, đánh dấu những vị trí nguy hiểm để công binh xử lý. Chỉ cần một sai sót nhỏ cũng có thể khiến nhiều người hy sinh hoặc làm tắc tuyến đường huyết mạch đưa người và hàng hóa vào chiến trường miền Nam.
Điều khiến bà nhớ nhất là hình ảnh những đoàn xe nối đuôi nhau vượt qua Ngã ba Đồng Lộc ngay sau khi con đường vừa được san lấp. Nhìn những chiếc xe tiếp tục lăn bánh, bà và đồng đội quên hết mệt mỏi. Họ hiểu rằng phía trước, các chiến sĩ đang chờ từng chuyến hàng, từng viên đạn để chiến đấu.
Trong những năm tháng ấy, bà đã chứng kiến nhiều đồng đội mãi mãi nằm lại trên mảnh đất Đồng Lộc. Mỗi lần tiễn đưa một người bạn, nỗi đau lại càng thôi thúc những người còn sống tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ. Không ai cho phép mình dừng bước, bởi con đường ra tiền tuyến không thể bị gián đoạn.
Sau ngày đất nước thống nhất, trở về cuộc sống đời thường, bà La Thị Tám vẫn luôn dành thời gian gặp gỡ học sinh, đoàn viên, thanh niên để kể lại những ký ức của một thời lửa đạn. Bà thường nhắn nhủ rằng thế hệ trẻ hôm nay cần biết trân trọng hòa bình, bởi nền độc lập của dân tộc đã được đánh đổi bằng biết bao máu xương và tuổi xuân của hàng vạn Thanh niên xung phong.
Mỗi lần trở lại Ngã ba Đồng Lộc, bà lặng lẽ thắp nén hương tưởng nhớ những đồng đội đã ngã xuống. Trong lòng bà, họ mãi mãi là những người trẻ tuổi, mang theo khát vọng độc lập và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.



