NGƯỜI CON GÁI ĐỐI MẶT VỚI 500 QUẢ BOM NỔ CHẬM
Nữ anh hùng Nguyễn Thị Kim Hồng – Tiểu đội trưởng thanh niên xung phong thuộc C555, đơn vị bám trụ tại những điểm ác liệt nhất của đường 15A.
Vào những năm 1967 - 1968, Ngã ba Đồng Lộc trở thành "yết quản" của tuyến vận tải chi viện cho miền Nam. Đế quốc Mỹ tập trung hỏa lực khủng khiếp, có ngày chúng trút xuống đây hàng ngàn quả bom nhằm biến nơi này thành bình địa. Giữa cái nắng cháy thịt của miền Trung và khói bom mù mịt, Nguyễn Thị Kim Hồng cùng tiểu đội của mình vẫn kiên cường bám trụ.
Nhiệm vụ của chị Hồng không chỉ là san lấp hố bom mà kinh khủng hơn: Đếm và phá bom nổ chậm. Ông tưởng tượng xem, mỗi khi dứt đợt oanh tạc, khi mặt đất vẫn còn rung chuyển và nóng rẫy, chị Hồng lại cầm cờ đỏ lao ra trận địa. Chị phải chạy thật nhanh giữa các hố bom để cắm biển báo: chỗ nào bom đã nổ, chỗ nào bom chưa nổ. Chị làm việc đó như một bản năng, mặc cho những quả bom có thể phát nổ bất cứ giây phút nào ngay dưới chân mình.
Có những trận đánh, chị Hồng trực tiếp dùng tay không để bới đất, tìm kíp nổ của những quả bom nổ chậm nằm sâu trong lòng đất. Người ta thống kê rằng, trong suốt thời gian bám trụ tại "tọa độ chết", chị đã trực tiếp tham gia phá hủy và vô hiệu hóa hơn 500 quả bom nổ chậm các loại. Có lần, một quả bom nổ gần khiến chị bị hất văng, đất đá vùi lấp cả người, đồng đội phải đào bới mãi mới đưa được chị ra. Khi vừa tỉnh lại, câu đầu tiên chị hỏi không phải là mình còn sống hay không, mà là: "Đường đã thông cho xe qua chưa?".
Chị Hồng không chỉ dũng cảm mà còn là chỗ dựa tinh thần cho cả tiểu đội. Giữa những giờ nghỉ giải lao hiếm hoi bên miệng hố bom, chị lại hát, lại đùa tếu táo để xua đi cái không khí căng thẳng của cái chết rình rập. Chị bảo: "Quân thù có thể phá đường, nhưng không thể phá được tiếng hát của chúng ta".
Sau chiến tranh, chị Hồng trở về với cuộc sống đời thường, mang trên mình nhiều vết thương và ảnh hưởng của chất độc hóa học, nhưng tinh thần của "người con gái Đồng Lộc" năm xưa vẫn luôn rực cháy. Chị chính là một minh chứng sống động cho chân lý: Khi lòng yêu nước lớn hơn nỗi sợ hãi cái chết, con người có thể làm nên những điều phi thường.



