NGƯỜI CON GÁI DU KÍCH CỦA MẢNH ĐẤT ĐỒNG THÁP MƯỜI-HV
NGƯỜI CON GÁI DU KÍCH CỦA MẢNH ĐẤT ĐỒNG THÁP MƯỜI
Trên bản đồ lịch sử kháng chiến của vùng đất miền Tây sông nước, có những cái tên không rực rỡ trên mặt báo nhưng lại là những viên gạch hồng xây đắp nên đài độc lập của dân tộc. Bà Nguyễn Thị Phượng, người con gái của ấp 1, xã Cẩm Sơn, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang (nay là xã Bình Phú, tỉnh Đồng Tháp), chính là một người như thế. Cuộc đời bà là một minh chứng sống động cho tinh thần thép của người nữ du kích, người đã lớn lên và trưởng thành từ trong khói lửa, mang theo di sản tinh tầng quý báu của một gia đình ba thế hệ tận hiến cho non sông.
Bà Nguyễn Thị Phượng sinh ngày 15/7/1955, giữa lúc quê hương đang quặn mình trong đau thương của chiến tranh. Ngay từ những năm tháng đầu đời, bà đã chứng kiến những mất mát và cả khí tiết hào hùng của những người thân yêu nhất. Mẹ ruột bà, cụ Phạm Thị Ba (tên thường gọi là Phạm Thị Trĩ), là một giao liên mưu trí của tuyến Sài Gòn – Gia Định suốt 12 năm ròng rã (1966 – 1978). Sự gan góc của mẹ, những lần mẹ băng mình qua đồn bốt địch để chuyển tài liệu mật, đã trở thành bài học vỡ lòng về lòng yêu nước cho bà Phượng. Vinh quang sau này khi mẹ bà được phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng vào năm 2014 chính là sự đền đáp xứng đáng cho một đời thầm lặng.
Không chỉ có mẹ ruột, gia đình bên chồng của bà cũng là một biểu tượng của sự hy sinh. Mẹ chồng bà là một liệt sĩ, đã ngã xuống khi lý tưởng giải phóng chưa thành. Người anh hai trong gia đình cũng là cán bộ tập kết ra Bắc, bền bỉ cống hiến cho cách mạng suốt 24 năm. Chính cái "nôi" cách mạng đầy tự hào ấy đã nhào nặn nên một Nguyễn Thị Phượng với nhân cách sống giản dị nhưng đầy bản lĩnh, luôn đặt trách nhiệm với gia đình và xã hội lên hàng đầu.
Năm 1971, khi mới 16 tuổi, bà Phượng đã bắt đầu hành trình cách mạng của mình. Căn nhà nhỏ ở xã Cẩm Sơn bấy giờ trở thành điểm tựa cho bộ đội, nơi bà cùng mẹ nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực và vá víu từng manh áo cho chiến sĩ. Tuổi xuân của bà gắn liền với những căn hầm bí mật, với việc học cách giữ lặng thinh trước quân thù để bảo vệ an toàn cho tổ chức. Đối với bà, lý tưởng lúc ấy rất đỗi gần gũi: còn quê hương, còn đồng bào thì còn tất cả.
Đến năm 18 tuổi (năm 1973), bà chính thức trở thành nữ du kích, trực tiếp tham gia chiến đấu. Với sự nhanh nhẹn và dũng cảm, bà được giao trọng trách Xã đội phó, lãnh đạo đội du kích nữ ở vùng kháng chiến. Dưới sự chỉ huy của bà, những cô gái nông thôn chân lấm tay bùn đã trở thành những đóa hoa thép, vừa bám trụ sản xuất, vừa bảo vệ vững chắc cơ sở cách mạng ngay giữa vòng vây khốc liệt của địch.
Khi chiến trường bước vào giai đoạn quyết định của Chiến dịch Hồ Chí Minh 1975, bà lại tiếp tục dấn thân vào nhiệm vụ tải đạn, vận chuyển vũ khí. Những bước chân băng qua kênh rạch trong đêm tối, đôi vai trĩu nặng đạn dược nhưng lòng nhẹ tênh vì niềm tin giải phóng đã tiếp thêm sức mạnh cho các mũi tiến công áp sát Sài Gòn. Sau ngày đại thắng, bà giữ chức vụ Thư ký Đảng ủy xã Cẩm Sơn từ năm 1977, đem tinh thần tận tụy phục vụ nhân dân trong những ngày đầu xây dựng quê hương sau chiến tranh.
Hòa bình lập lại, bà vẫn không ngừng nghỉ. Hiện nay, dù tuổi đã cao, bà vẫn là một đảng viên gương mẫu tại Chi bộ khu phố An Bình 1, phường Long An, tỉnh Tây Ninh. Đi qua bao thăng trầm, bà Nguyễn Thị Phượng vẫn giữ vẹn nguyên phẩm chất kiên trung, sống nghĩa tình và luôn là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ trong việc gìn giữ truyền thống "Uống nước nhớ nguồn".
Cuộc đời của bà Nguyễn Thị Phượng khiến tôi thực sự xúc động bởi sự giản dị mà vĩ đại của người phụ nữ Việt Nam. Tôi đặc biệt ấn tượng với hình ảnh bà tham gia cách mạng từ khi mới 16 tuổi – cái tuổi mà ngày nay các bạn trẻ vẫn còn đang ngồi trên ghế nhà trường trong sự bao bọc của gia đình. Sự hy sinh của gia đình bà, từ người mẹ là Mẹ Việt Nam Anh hùng đến người mẹ chồng là Liệt sĩ, cho thấy một sự tận hiến trọn vẹn, không giữ lại chút gì cho riêng mình. Điều này khiến tôi nhận ra rằng, hòa bình hôm nay không phải là điều hiển nhiên, mà nó được đánh đổi bằng thanh xuân và máu xương của những người con gái như bà Phượng.
Hình ảnh bà làm Xã đội phó, chỉ huy đội du kích nữ vừa chiến đấu vừa sản xuất là một biểu tượng tuyệt đẹp cho sức mạnh của phụ nữ Nam Bộ. Tôi khâm phục việc bà tiếp tục giữ lửa cách mạng sau hòa bình, vẫn mẫn cán với vai trò Thư ký Đảng ủy và sau này là người Đảng viên gương mẫu tại Tây Ninh. Bà không bao giờ ngủ quên trên quá khứ hào hùng của mình mà luôn sống có trách nhiệm với hiện tại. Cuộc đời bà dạy cho tôi bài học về lòng biết ơn sâu sắc. Những người như bà chính là "pho sử sống", nhắc nhở chúng ta sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của cha anh. Chân dung của bà Phượng mãi là đóa hoa sen trắng tỏa ngát hương thơm giữa lòng quê hương, soi sáng niềm tin cho thế hệ hôm nay về lý tưởng và tình yêu đất nước.


